Yêu chầm chậm…

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm…

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

yeu cham cham Yêu chầm chậm...

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.

Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…

(Sưu tầm)

P/s: Mình sẽ chốt danh sách đăng ký offline Sách cùng Góc Suy Ngẫm vào thứ 4, vậy nên bạn nào muốn tham gia thì nhanh chóng tìm hiểu và đăng ký tại đây nha.

Comments

  1. Nguyễn Thị Cúc says:

    Cảm ơn tác giả, một bài viết thật hay. Mình đọc đi dọc lại rất nhiều lần vẫn muốn đọc, đọc để cảm nhận được tình yêu trong đó. Mình thấy có 1 phần nào đó trong bài viết này nó rất giống mình.

  2. Hòa Bình says:

    Bây giờ mình hiểu tại sao có khi nghĩ về những tình cảm đó mà mình khóc, mình sợ cái cảm giác khi lúc mình gắn bó với 1 người mà chỉ là sự chọn lựa để hoàn thành nhiệm vụ của một đời người. Sợ khi đời mình chẳng thể có một tình cảm cho đúng nghĩa. Khóc ư? Giờ thấy hụt hẫng và mơ hồ trong mớ hỗn độn này

    • Đừng tiếc bạn,hãy trân trọng những gì mình đang có,nếu bạn thấy mình chưa yêu chồng hết mình thì vẫn còn cơ hội đó thôi…
      Mình cũng từng là người luôn khát khao và tìm kiếm cảm xúc thực…bất kể là vui hay buồn mình cũng thực sự hạnh phúc trong giây phút đó.Nhưng nay mình đã quá mệt mỏi,cũng như cảm thấy kiệt quệ vì người cho mình được đủ các thăng bậc cảm xúc đó.Hơn bao giờ hết mình nguyện cầu có một mái ấm bình thường giản dị như bao người,mình muốn con mình không phải chứng kiến những cáu kỉnh ,bực dọc ,đau khổ ,tủi hờn… trong hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của mình,mình muốn con mình hồn nhiên phát triển trong mái ấm dù mình có phải cố tỏ ra là mình đang rất hạnh phúc…

  3. xoài xanh says:

    chầm chậm đk ko khi cuộc sống có biết bao điều hối thúc…???

  4. Yêu là yêu…
    Đi qua ít nhất một cuộc tình, người ta mới bắt đầu yêu chậm…

  5. Huynh Lưu says:

    Hay quá tác giả ơi. XIn phép được giữ bài viết lại nhé, :). Mình đã và đang yêu vội quá. Mình cũng thấy mình trong một tình yêu thầm kín, không cần gần gũi hay đi xa hơn. Lấy nụ cười người làm hạnh phúc mình.

    Một lần nữa, cảm ơn thật nhiều

  6. Nguyễn Chung Thuỷ says:

    “Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.”
    Tìm thấy lời khuyên cho riêng mình trong từng lời, từng câu văn. Hãy sống chậm thôi, dẫu dòng đời là không chậm. Và hãy yêu chậm thôi dẫu con tim không muốn thế. Hãy nhìn về phía trước và cố lên tôi ơi. Cám ơn bạn vì đã sẻ chia những xúc cảm đó cho mọi người nhé!
    Thân ái.
    Chung Thủy

  7. Giang Nguyen says:

    Cảm ơn tác giả nhé!

    Bài viết thật hay. Mình thấy mình như được trải lòng trong bài viết này. Có lẽ đây là chính mình!

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Yêu chầm chậm…