Tuổi thơ

Tuổi thơ tôi nghiêng nghiêng một góc trời
Dòng sông xanh và cánh cò bay lả
Những đồng ruộng xanh non màu lá
Đàn bò con quẫy đạp những trưa hè.

Tuổi thơ tôi mát ngọt những ly chè
Nơi phố huyện từng phiên chợ sớm
Ấm áp lời ru, dịu dàng từng câu chuyện
Mẹ và bà giỗ giấc ngủ bao đêm.

Nghe Online bài viết Tuổi thơ
[wpaudio url='http://gocsuyngam.googlecode.com/files/tuoi%20tho.mp3' text='Tuổi Thơ | Góc Suy Ngẫm']

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” – tác phẩm khá quen thuộc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh không biết đã bao lần khiến tôi bật cười mỗi khi đọc lại. Tôi cười không chỉ vì cách viết quá dí dỏm, quá duyên dáng, quá trẻ con của tác giả, mà tôi còn cười vì những câu chuyện, những suy nghĩ của những đứa trẻ trong câu chuyện. Những nhân vật chính: Hải cò, Tí sún, Cu Tủn, Cu Mùi… đã có một tuổi thơ thật phong phú, phong phú đến mức lũ trẻ phố phường ngày nay đọc đến mà phát thèm. “Trẻ con thay vì uống nước bằng ly sẽ uống bằng chai, thay vì ăn cơm bằng bát sẽ ăn bằng…thau. Trẻ con – đứa nào cũng từng một lần tin vào những kho báu và thử đi tìm kho báu; đứa nào chẳng từng gắn bó với một chú chó con để rồi khóc òa khi phải chia tay chúng; đứa nào cũng từng trách móc ba mẹ, từng hậm hực vì cái nguyên tắc “người lớn luôn luôn đúng”. ..

dua be tren dong Tuổi thơ

Bất giác, tôi thấy giật mình trước những ngày còn thơ dại đã đi qua trong cuộc đời. Đã từ rất lâu, lâu lắm rồi, tôi không “tua” lại những thước phim của tuổi thơ, lâu lắm rồi, tôi không tìm lại những kí ức của một thuở hồn nhiên, trong sáng, lâu lắm rồi, tôi không biết mình đã đi qua những tháng ngày ấy từ lúc nào …

Ngày ấy:

Đã không biết bao lần trong giấc mơ mỗi đêm, những kí ức tuổi thơ lại chập chờn như hiện hữu, như lắng đọng, như chờ đón kí ức của chính tôi.

…Ở nơi ấy tôi có một người ông mà sẽ chẳng bao giờ tôi tìm lại được trong cuộc đời thực này, sẽ mãi mãi chỉ là những kỉ niệm, những nhớ nhung của một đứa cháu mà thôi. Vẫn còn đó những con búp bê, những viên bi mà ông từng xếp vào cặp chỉ để đứa cháu chịu đến lớp. búp bê hôm nay áo đã sờn, những viên bi của ngày xưa đã phai màu thời gian nhưng những gì đã qua như vẫn còn đó và được xếp gọn gàng trong một ngăn kí ức mang tên “ông tôi”, cạnh bên nụ cười hiền hòa, cái xoa đầu thật nhẹ, và khi ông chờ thật lâu trước ngõ chỉ để đón tôi mỗi ngày đi học về, để được thấy tôi cười lộ hàm răng sún đi 2 chiếc răng cửa. Khi ấy, tôi không để ý kỹ nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi chắc rằng lúc đó ông tôi đang cười, nụ cười hiền hòa như một ông tiên bước ra từ truyện cổ..

…Ở nơi ấy tôi có một người mẹ để yêu thương, chăm sóc và vỗ về. Giấc mơ trưa của đứa trẻ nhỏ chứa đầy những trìu mến hòa trong lời ru của mẹ, những giấc ngủ mộng mị sẽ không còn đáng sợ nữa bởi con biết con luôn có bàn tay mẹ kề bên. Hay giống như những mẩu chuyện mà bạn có thể bắt gặp đâu đó trên báo, khi tôi sốt cao, mẹ phải tất tả cả đêm, cứ chốc lại chạy sang giường tôi, lại sờ lên trán xem tôi có đỡ chưa. Những mẩu chuyện ấy không ở đâu xa cả, nó bắt đầu từ mỗi gia đình mà đôi khi chúng ta không thể nhận ra, chỉ đến lúc ai đó kể lại những điều họ thấy, họ nghe, chúng ta mới giật mình và nhận ra những hạnh phúc nhỏ bé mà ta đang được hưởng. Cạnh những hạnh phúc sẽ là những tảo tần, yêu thương mà mẹ hết mực dành cho ta. Vậy mà:
“Đã có lúc con quên màu tóc mẹ
Đã một thời dãi nắng dầm sương
Có có lúc con quên nhìn trán mẹ
Còn bao yêu thương dù con đã lớn khôn rồi
Có lúc con quên nhìn dáng mẹ
Chợt quạnh hiu ngày con bước vào đời
Có lúc cho quên thời gian qua
Đường con càng xa, vòng tay mẹ ngắn lại…”

…Ở miền kí ức ấy tôi có những đứa bạn cùng trang lứa, cùng lớn lên nơi miền quê lam lũ. Kí ức gọi về những khi cả lũ kéo nhau ra bãi đất cạnh nhà mà bắn bi, bán đồ hàng; nhớ những chiều gió lộng cứ loanh quanh chạy theo mấy thằng con trai đi thả diều. Cánh diều ngày ấy chỉ đơn giản là mấy thanh tre uốn cong, vài tờ giấy tập dán lại, gắn thêm sợi dây cước lam màu…ấy vậy mà hấp dẫn đến kì lạ. Rồi những khi giận dỗi nhau mà chia làm 2 phe: con trai và con gái để tha hồ “đả kích” phe kia. Những cuộc cãi vả sẽ kết thúc bằng việc đàm phán hòa bình, rồi đám trẻ sẽ lại nô đùa trên những cánh đồng vàng ươm màu nắng. Đôi khi, chỉ cần bỏ qua những lỗi lầm là ta đã có thể sống bao dung hơn nhưng người lớn khi gặp những vấp váp, cãi vả trên cuộc đời lại bắt đầu hằn học nhau, đánh nhau. Sao không như một thời thơ dại? Một tiếng cười, một cái nắm nay cũng có thể xoa dịu đi những cuộc tranh cãi.

…Ở nơi ấy tôi có những ước mơ – dù cho với người lớn nó có là xa vời nhưng đó mãi là những hoài niệm đẹp về những gì mà chúng tôi đã yêu và đã mơ. Ngày ấy có đứa thì mơ mình là bác sĩ, được khoác trên mình chiếc áo trắng phau, có đứa muốn bay lên cung trăng cùng chú cuội, hay có đứa đơn giản chỉ thích “con Tũn cạnh nhà mai mốt trở thành vợ” nó. Vậy đấy, vô tư, chẳng lo chẳng nghĩ , chẳng bận tâm những thân yêu bên cạnh, chẳng màn tới những tính toán của cuộc sống cơm áo gạo tiền ồn ào.

Khi bé, những suy nghĩ ngây ngô đôi lúc khiến người người lớn phải bật cười, như ăn hạt trái cây vào bụng liệu có mọc cây không. Mẹ bảo rằng có, bà lại bảo không đâu, nó không mọc trong bụng mà mọc trên đầu cơ đấy. Những lời chọc ghẹo của người lớn, con nít nghe cứ tưởng là thật, rồi lo sợ, rồi mếu máo và khóc.

cry Tuổi thơ

Khi bé, ai cũng ham chơi hơn ham học, con nít là thế, luôn làm những gì mình thích, những gì khiến mình cảm thấy vui vẻ, vô tình một cách ngây thơ bỏ qua cảm nhận của người lớn. Ngày trước, vì lơ là việc học mà bị điểm kém, về nhà khiến mẹ buồn và khóc, lúc đó mới thấy mình chưa ngoan. Nhưng có sai mới biết mình cần làm thế nào cho đúng. Con người chẳng phải trưởng thành từ những sai lầm và thất bại đấy thôi.

Khi bé, ai cũng tin vào những câu chuyện cố tích, tin vào ông Bụt bà Tiên, tin vào cả ông già Noel. Năm nào cũng trông cũng đợi ngày giáng sinh để được nhận quà. Tối hai mươi bốn là lon ton xách chiếc giày để đầu giường, cầu nguyện và chờ đợi. Khi ấy, có bao giờ nghĩ rằng, ông già Noel ấy, không ở đâu xa, chính là ba mẹ nuôi ta lớn từng ngày.

Khi bé, ta tin tưởng và ta sống không hoài nghi. Vì cuộc đời trong đôi mắt trẻ thơ sẽ bắt đầu bằng những gam màu rực rỡ: màu vàng của nắng, màu xanh của cỏ cây, màu bạt ngàn của biển. Trẻ con không biết hồ nghi, trẻ con sống vì những điều chúng thích, trẻ con vui cười khi chúng hạnh phúc, trẻ con khóc khi chúng buồn. Những cảm xúc không bị che giấu bởi những chiếc mặt nạ mà khi lớn lên rồi ai cũng phải đeo..

Có lẽ, bạn sẽ thấy một phần tuổi thơ của mình trong tuổi thơ của tôi. Có lẽ, tuổi thơ của bạn sẽ khác hơn, đẹp hơn và màu nhiệm hơn như thế. Nhưng dù là một tuổi thơ như thế nào đi nữa, thì tôi tin đó là khoảng thời gian êm đềm, không lo nghĩ, không toan tính cho những điều sẽ đến, là khoảng thời gian của những kỉ niệm ngọt ngào, “cứ yên bình nhặt nhạnh những niềm vui”…

Bây giờ:
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến nhà ga, xếp hàng, mua vé
Lần đầu tiên trong nghìn năm
Có lẽ
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Vé hạng trung”
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp
“Hôm nay hết vé”
(Thơ Robert Rojdesvensky)


Cuộc sống của những bề bộn học hành và công việc đôi lúc khiến người ta chìm vào một mớ trống rỗng tận sâu trong tâm hồn để rồi chẳng biết mình đang cần gì, muốn gì và mình sẽ phải làm gì. Những lúc ấy lại thèm lắm tiếng cười đùa của lũ bạn hàng xóm, muốn quay về cái khoảng đất trống năm nào mà lắng nghe tiếng ve vào buổi trưa hè hay tiếng dế râm ran mỗi đêm. Nhưng rồi cũng chợt nhận ra mơ là thế, ước là thế nhưng hoài niệm và cuộc sống thực tại là những biên giới nào đâu có điểm chung. Hụt hẫng…

tuoi tho childhood1 Tuổi thơ

Không còn nhớ nỗi bao lần trong đời mình, tôi đã tìm đến nhà ga ấy- nhà ga mang tên kí ức để hỏi mua một tấm vé đi tuổi thơ. Nhưng người soát vé bao giờ cũng hững hờ buông một câu “Hết vé!”
Có lẽ tuổi thơ là miền đất hứa xa xăm mà tôi đã trót để lại phía sau trong một ngày nắng rực rỡ để háo hức khám phá thế giới của người lớn, bỏ đi để giờ cay đắng nhận ra sẽ không bao giờ có lại được nữa. Có chăng chỉ là những hoài niệm, những kí ức được chấp vá bằng nhiều mảng và ghép nên một bức tranh tạm gọi là “tuổi thơ”. Ừ thì những gì đã qua cũng còn nhớ đó chứ, nhưng “cái nhớ” ấy cũng đã loang màu thời gian, có bao giờ vẹn nguyên như lúc ban đầu. Nhớ là mình đã từng thả diều nhưng liệu có còn nhớ cách làm ra một con diều, rồi cách nào làm cho diều bay cao bay xa; nhớ là mình đã từng bắn bi nhưng liệu có nhớ những viên bi xanh bi đỏ ra sao, hay đơn giản chỉ là nhớ cách bắn bi như thế nào hay không? Tôi dám chắc những thứ ấy bạn đã từng biết, thậm chí rất quen tay, chỉ có điều giờ đây chúng ta ngụp lặn trong biển kí ức để cốt tìm lại được những mảnh tuổi thơ còn sót lại, nhưng biết tìm đâu khi chúng đang chìm dần vào sâu xuống đại dương.

Tôi vẫn nhờ hoài một đoạn trong “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”: “…để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn, …” Giữa cuộc sống hối hả và bận rộn ngày hôm nay, con người vẫn cần lắm những kí ức tuổi thơ, để dừng lại, để suy ngẫm và chiêm nghiệm về cuộc đời, để thấy tuổi thơ đẹp và rạng rỡ biết chừng nào.

Bảo Trân – Vân Anh

Comments

  1. Cám ơn tác giả nhiều

  2. tri nguyen says:

    Viết rất hay, Cám ơn vì những cảm xúc tác giả đã mang lại :)

  3. bài viết của bạn đã đưa tôi trở về tuổi thơ êm đềm của rôi.cám ơn bạn! bạn đã cho tôi một vé trở về tuổi thơ dù chỉ trong tưởng tượng.

  4. Hung anh says:

    Quá hay, bạn viết về tuổi thơ quá hay, rất đáng suy ngẫm

  5. Ruby.thecong says:

    Quá bình dị và thân thương

  6. khocvitjnh says:

    Muốn 1 lần trở lại tuổi thơ,ko ồn ào, ko quá nhiều cảm xúc. Vô tư, ko có ưu phiền!.ko nhớ nhung. ko lo lắng,ko sợ hãi .Đơn giản chỉ là vui chơi, cười nụ cười trong sáng!

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Tuổi thơ