Thư gửi mẹ

Mẹ yêu dấu của con!

Có lẽ mẹ sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận được thư này. Bởi lẽ từ trường con về nhà mình chỉ vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ đi xe đò, hơn nữa con lại hay về nhà. Có lẽ mẹ cũng chẳng hiểu tại sao con viết thư này và viết gì trong đó khi mà con vẫn thường xuyên gọi điện về nhà và con là đứa ít nói!Mẹ biết không? Chỉ tại con là một đứa nhút nhát và ít biểu lộ tình cảm nên con khó có thể nói với mẹ những lời từ sâu thẳm lòng con. Vì vậy con chỉ có thể viết những dòng này để mẹ biết được con yêu mẹ đến nhường nào!

Mẹ ơi! Con nghĩ Đấng Tạo Hóa quá quang phòng, Ngài đã cho con đến trong cuộc đời này, ban cho con vô số quà tặng. Và đối với con quà tặng quí giá nhất là được làm con của mẹ. Mẹ là quà tặng quí nhất không phải vì mẹ là một vị thánh hay một vĩ nhân mà chỉ đơn giản vì mẹ là MẸ của con.

Mẹ đã hy sinh cho chúng con quá nhiều: tuổi thanh xuân, sức khỏe…có lẽ là cả cuộc đời! Chúng con được sinh ra, gia đình mình không khá giả nếu không muốn nói là chật vật để có thể no đủ. Cuộc sống trên quê hương quá khó khăn, gia đình mình phải ly hương khi chúng con còn quá nhỏ. Ba mẹ phải tay bế tay bồng chúng con và gầy dựng từ đầu trên đất khách. Con vẫn nhớ những khi chúng con bệnh, không ngủ được và khóc vì đau thì mẹ cũng không yên giấc. Con đi học, mẹ luôn lo lắng để chúng con khỏi thua bạn thua bè. Mẹ nói: “Đời mẹ khổ, mẹ phải nghĩ học sớm. Nên bây giờ khổ cách mấy mẹ cũng cho tụi bây đi học! Có cái nghề cái nghiệp đàng hoàng”. Công việc bận rộn, vất vả là thế nhưng chưa lần nào mẹ bắt chúng con nghỉ học. Rồi con vào cấp 3, mỗi ngày phải đạp xe 16 cây số để có được con chữ, mẹ lại dậy sớm chuẩn bị từng hộp cơm để con đến trường.

con va me Thư gửi mẹ

Trong những kì thi quan trọng mẹ luôn mang đến cho chúng con những gì tốt nhất. Hôm con đi thi tốt nghiệp, vì địa điểm thi khá xa, con phải ở lại buổi trưa, thế là mẹ chuẩn bị cho con nào cơm, nào sữa… Mẹ biết không? Đôi lúc con kể cho chúng bạn nghe về điều này và con thấy tự hào. Ngộ lắm phải không mẹ? Có thể điều này rất bình thường đối với người khác, nhưng với con nó thể hiện tình yêu bao la của mẹ. Hy sinh nhiều như thế nhưng mẹ chẳng đòi hỏi gì ở chúng con. Vì vậy đó chính là động lực để chúng con cố gắng học tập. Con biết ngày chị con nhận được giấy báo trúng tuyển đại học vào một trường danh tiếng với số điểm cao mẹ vui lắm. Mẹ không nói lời nào nhưng con nhìn thấy điều đó trong mắt mẹ. Con tự hào về chị và con biết mẹ cũng thế. Con không thông minh như chị nhưng con cũng đã cố gắng. Rồi con cũng vào đại học. Niềm vui đến nhưng cũng mang theo bao nỗi lo âu. Mẹ lại thêm vất vả.

Rồi chúng con lên phố, đất Sài thành với những bon chen, những hưởng thụ đôi lúc làm chúng con quên đi những vất vả cực nhọc mà mẹ đang chịu. Những giấc ngủ chúng con dường như dài hơn trong khi mẹ phải dậy từ 4h30 mỗi sáng. Về nhà, nhìn thấy những nếp nhăn trên trán me ngày càng sâu chúng con thấy hối hận lắm và tự hứa sẽ phải cố gắng.

Làm việc quá sức khiến mẹ mắc những căn bệnh quái ác, nhưng nhiều khi mẹ đã âm thầm chịu đựng cơn đau vì sợ chúng con lo lắng. Rồi mẹ đi bệnh viện, bác sĩ bảo mẹ không được làm việc nặng. Chúng con khuyên mẹ nhưng mẹ bảo “mẹ không làm thì ai làm? Cứ kệ mẹ, tụi bây cứ lo học!” Căn bệnh hành hạ, những cơn đau đến thường xuyên hơn nhưng vì không có tiền nên mẹ lại không đi tái khám. Và rồi cứ thế, bệnh của mẹ ngày một nặng hơn. Mẹ biết không? Có nhiều lúc con sợ lắm. Con sợ rằng chúng con không có cơ hội để đền đáp sự hy sinh lớn lao của mẹ. Con vẫn hằng cầu nguyện xin Chúa cho mẹ sống thật lâu với chúng con. Để khi ra trường, chúng con có thể lo cho mẹ những ngày sống vui vẻ và an nhàn. Hy sinh cho chúng con nhiều như thế nhưng mẹ chẳng cần chúng con đền đáp. Mẹ là vậy đó! chỉ biết lo cho chúng con mà chẳng bao giờ chăm sóc bản thân mình.

Mẹ còn là người vị tha, con nói điều này không phải vì mẹ chưa bao giờ đánh chúng con. Nhưng vì mẹ luôn thông cảm và sẵn sàng tha thứ những lỗi lầm của chúng con. Bởi vậy từ khi còn bé mỗi lần bị điểm kém hay mắc phải lỗi gì thì mẹ là người đầu tiên con thổ lộ. Mẹ ơi! Con biết mẹ buồn chúng con nhiều lắm! Bởi đôi lúc chúng con chẳng vâng lời, còn ham chơi. Đôi lúc chúng con còn thờ ơ trước những vất vả của mẹ. Năm 12 một người bạn đặc biệt đã đọc cho con nghe bài thơ Nốt Ruồi Son. Thoạt đầu con chẳng nghĩ ngợi nhiều, nhưng đến hôm nay, khi đã là sinh viên đại học con thật thấm thía. Bài thơ thế này:

Ngửa chân tìm nốt ruồi son
Nhớ ngày xưa mẹ bảo
Cái số mi một đời rong rảo
Đi là quên mất đường về…

Ngày đi gió nín bờ đê
Con chuồn mặt giận khóc mê không chào
Con ngẩng đầu lao về phía phố
Ngơ ngác cỏ gà, nức nở bồ công anh.

Chạm ngõ thị thành
Giấc quê thành tro bụi
Khát vọng leo thang trên những tầng cao
Con vẽ ước mơ bằng những bảng màu
Tươi nguyên như tuổi
Để mệt nhoài những cơn rong ruổi
Thèm một tiếng quê…

Nay về
Ngồi trên đồi gió
Mẹ đó
Nấm mồ nâu
Trưa rớt qua đầu
Vo chiếc bóng
Tròn…

Ngửa chân tìm nốt ruồi son
Cay con mắt một vết mòn
hoe đỏ…

(Bài đăng trên Mực Tím số 782 – 17.5.2007)

Con chợt nhận ra hình ảnh của mình phản phất đâu đó, con sợ rồi một ngày con “thèm một tiếng quê…” nhưng chỉ còn lại “Mẹ đó…nấm mồ nâu…”

Mẹ yêu dấu! Con viết những dòng này nhưng rất có thể mẹ chẳng bao giờ nhận được nó bởi con sẽ không bao giờ gởi đi! Năm tháng sẽ qua đi, những dòng chữ này rồi cũng mờ nhạt nhưng mẹ ơi tình yêu chúng con dành cho mẹ là mãi mãi. Đừng hy sinh vì chúng con nhiều như thế! Hãy chăm sóc bản thân mình! Hãy cho chúng con cơ hội để đền đáp tình yêu của mẹ. Sống thật lâu với chúng con mẹ nhé!

Con yêu mẹ!

Ty Gôn

Comments

  1. Trần Ngọc Gia Thuyên says:

    Mẹ Liên thân mến!
    Hôm nay con viết bức thư này để hỏi thăm về mẹ.Ở trên Sài Gòn mọi người có khỏe không mẹ?Con ở Vũng Tàu con nhớ mẹ lắm!Mẹ có nhớ con không?Cho dù con và mẹ ở xa nhau,nhưng con vẫn yêu mẹ,giống như mọi lần,nhưng hôm nay mẹ phải xa con đi làm việc rồi.Tuy mẹ đi làm xa nhưng con vẫn coi mẹ là mẹ của con.Hôm nay con mới sáng tác ra một bài thơ,mẹ có muốn nghe con đọc không?Nếu có thì con bắt đầu đọc nha!Bài này liên quan đến những câu Bác Hồ dạy đó.

    Bao giờ đuổi giặc Nhật,Tây?
    Để em được sống những ngày ấm no.
    Cực thân em đẩy xe bò,
    Cho phường giặc nước ô tô nhà lầu.
    Áo em,áo chiếu mo cau,
    Áo phường giặc cướp rặt màu tơ len
    Ai về nhắn chị cùng em,
    Có đi giết giặc cho em theo cùng.

    Xong rồi mẹ ơi!
    Mẹ thấy hay không?Con còn nữa đấy!!!

    Cái cò lặn lội bờ sông
    Ghánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
    Nàng về nuôi cá cùng con
    Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng
    Ở nhà có nhớ anh chăng?
    Để anh kể nổi Cao Bằng mà nghe.

    Đây là bài thơ cuối cùng rồi.Để vài ngày con nghĩ ra được bài thơ hoặc thơ lục bát nha!Cho dù tất cả mọi người đã xa con,nhưng con vẫn có cuộc sống riêng của mình.
    Mẹ ơi hình như mấy bữa nay con ngủ xa mẹ ăn cơm cũng không chung với mẹ,vì thế con nhận ra rằng lúc mẹ ở chung với con thì con chả nghĩ ra được câu thơ hay lục bát nào cả,ngủ xa làm xa nói chung là làm cái gì cũng xa,thì con mới có thể nghĩ ra một câu thơ để sáng tác đọc cho mẹ nghe.Mẹ có buồn khi con nói ra điều đó không?Nhưng con cũng có câu hay nhất để tặng mẹ,đó chính là:

    Vì con người mẹ có thể làm tất cả

    Mẹ thấy có hay không?Con ở xa mẹ thì mẹ không cần phải lo cho con đâu,con lớn rồi con tự lo được mà, cho dù con con hơi nhỏ con chỉ mới 9 tuổi thôi.Nhưng nói chung là cái gì con cũng làm được hết.Thôi con đi làm bài nha.Con tạm biệt mẹ.

    Con chúc mẹ và mọi người trên đó cùng đi tới thành công!!!

  2. phan thi hong diem says:

    Mẹ ơi!sau khi đọc bài viết này con tự thấy mình là đứa vô tâm quá!Mẹ đã vất vả gồng gánh trên vai biết bao khó nhọc để chúng con được vô tư, thoải mái mà quên mất rằng hàng đêm vì tiền học phí của con làm mẹ thức trắng đêm không ngủ……………….Mẹ ơi!con xin lỗi. Giờ đây con muốn thoát khỏi vỏ bọc sự của chính mình muốn nói với Mẹ rằng Con gái yêu Mẹ nhiều lắm! mong mẹ luôn bình an mẹ nhé!

  3. người yêu thương con nhất vẫn luôn là mẹ <3 Mong mẹ luôn khỏe mạnh, bình an

  4. mẹ kính yêu!
    Sau những năm qua mẹ đã vất vả nuôi con khôn lớn,nhưng con thật lòng xin lỗi mẹ vì con không biết được mẹ vất vả nuôi con từ nhỏ đến lớn,giờ con không biết làm sao nữa con chỉ biết nói một cậu:Con yêu Mẹ

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Thư gửi mẹ