Tháng năm, mùa về

Tình cờ đọc status của bạn trên Facebook. Ừ thì tháng năm, mùa về – không phải là một mùa trong năm mà là mùa của ký ức, mùa của những yêu thương và nhung nhớ…

Thời gian trôi qua khiến con người ta ngỡ ngàng trước những gì đã xảy ra và ngỡ ngàng với chính những con người ở hiện tại. Bạn của ngày hôm nay không phải là bạn của ngày hôm qua, bạn của ngày hôm nay là bạn của ngày mai thật tươi sáng và rạng ngời.

Trời tháng năm đỏng đảnh như con gái khi yêu, mưa nắng thất thường, nhưng yêu tháng năm, ta yêu cả cái dỗi hờn đáng yêu, đáng ghét ấy. Ta yêu cái nắng tháng năm, không oi ả, gay gắt mà trong trẻo, dễ gần. Nắng lên cho lòng ta ấm lại, cho yêu thương đong đầy, cho chút ánh sáng chan hòa khu phố nhỏ. Nắng đùa giỡn với mây, chở mây bay trên bầu trời xanh thẳm, chờ mưa về dịu mát những lo âu. Để rồi nặng lòng với mây, nắng hờn ghen với gió, đưa mắt buồn nhìn gió mang mưa đến với mây. Mưa êm ả ôm mây vào lòng cho bầu trời u ám lại. Rồi mưa nhẹ nhàng tan chảy rơi rớt xuống hiên nhà…

Mưa tháng năm ồn ào và ừ thì nhiều kỉ niệm bạn nhỉ…

thao nguyen xanh Tháng năm, mùa về

Với ta, mưa tháng năm mang người đến bên đời ta, một người với ta là hạnh phúc, là đắng cay, là tiếng cười và cũng là những giọt nước mắt. Ta vốn dĩ yêu mưa và yêu mưa tháng năm đến lạ vì có người, ta đã không còn đứng một mình trong mưa, vì có người ta biết trái tim mình đã hồi sinh trở lại. Ta đã từng khổ đau, ta đã từng tan nát và đỗ vỡ vì đời người đâu ai tránh khỏi những sai lầm…Có những người đơn giản chỉ đi ngang qua đời ta, nhưng ở một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời, họ trở thành liều thuốc chữa lành những vết thương mà đã lâu ta không còn nhắc đến! Một năm trôi qua, một tháng năm nữa lại về, ta hạnh phúc và ta biết người cũng đang hạnh phúc. Vì hai trái tim cô đơn rốt cuộc cùng tìm được một nửa của mình.

Những ngày đầu tháng năm đến nhẹ nhàng như cơn gió uốn mình qua khung cửa, vỗ về giấc ngủ trẻ thơ. Những cơn gió tháng năm mang theo cả cái oi nồng của mùa hè, cả hương thơm dịu nhẹ của mùi mít, mùi xoài chín vẳng lại từ ngoài vườn. Ta thả hồn theo gió, theo tiếng ngân nga của mấy chiếc chuông gió vẫn được treo nơi khung cửa và cảm nhận hơi ấm của tình người. Gió Sài Gòn không ồn ào và chật chội như ta tưởng tượng. Gió Sài Gòn tháng năm dịu nhẹ, thoảng đưa những mùi hương thân thuộc. Ta bỗng yêu Sài Gòn! Yêu những phút giây êm ả hiếm hoi của đêm và phố và gió…Đêm buồn, đêm ru con phố vào giấc ngủ của gió. Để gió chở giấc mơ của phố lên trời, vi vu bên những áng mây lơ đãng. Đêm tháng năm, tắt đèn, nghe Đêm nằm mơ phố thì còn gì bằng icon smile Tháng năm, mùa về

Và ừ thì tháng năm Sài Gòn dạt dào trong ta những kỉ niệm về bạn bè, những con người đã đến với nhau bằng cả sự chân thành và vòng tay ấm áp…

Nhớ tháng năm, ta nhớ người bạn ngày nào gọi cho ta cuộc điện thoại vào đêm khuya, nghe ta khóc và bên cạnh ta những lúc ta yếu mềm. Những tháng ngày ấy sao có thể quên, nên hãy để nó trong tim để luôn ghi nhớ và khắc sâu.

Nhớ tháng năm, ta nhớ những giận hờn, những hiểu lầm đáng tiếc, những trăn trở của ta trong đêm về tình bạn, về ý nghĩa của con người, và về giá trị của chính ta trong cuộc sống này. Tháng năm, ta chơ vơ giữa dòng đời với dấu chấm lặng về số phận ngắn ngủi của con người, về sự đổi thay của sự vật và sự rối ren trong các mối quan hệ chằng chịt mà đời người ai cũng đã từng nếm trải. Đôi khi cảm thấy trái tim mình quá chật chội để có thể đong đầy hết những tình cảm mà ta đang có.

Người ta thường bảo, trái tim con người có bốn ngăn, một ngăn cho gia đình, một ngăn cho tình yêu, một ngăn cho bạn bè và một ngăn cho công việc. Nhưng con người tham lam là thế, bấy nhiêu vẫn không đủ cho cuộc sống vốn dĩ thiên biến vạn hóa này nên họ luôn kiếm tìm và nhối nhét vào trái tim những thứ tình cảm linh tinh vụn vặt. Để rồi khi nhận ra rằng thứ họ thật sự cần là gì thì chính lúc ấy họ đã chẳng còn gì để yêu thương.

Tháng năm nhắc nhở ta về sự căn bằng trong cuộc sống. Đừng cố gắng đặt bản thân mình lên một vị trí quá cao mà hay biết rõ mình xứng đáng ở một cương vị như thế nào. Đừng cố gắng gò ép bản thân, mà hãy để lý trí và con tim cùng lên tiếng khi đó bạn sẽ biết mình nên làm gì. Đừng cố gắng chia tách trái tim bạn ra thành nhiều mảng và hãy liên kết chúng lại với nhau vì suy cho cùng bạn chỉ có một trái tim để sống và cháy hết mình cho cuộc sống của chính bạn.

Tháng năm cho ta bài học về sự hụt hẫng và giá trị của lòng tin. Khi đã quyết định đặt niềm tin của mình ở đâu đó thì đừng hối hận vì chỉ khi tin tưởng bạn mới có thể sống hết mình và chân thật. Khi đã mất lòng tin ở ai đó, hãy để họ ra đi và đừng níu kéo vì chính khi đó dù tình cảm có nhiều đến đâu thì cũng không còn quan trọng nữa.

Thương và nhớ và kỉ niệm, vô hình trung quy tụ lại cùng nhau về làm tháng năm trở nên thật đặc biệt. Có thể ở đâu đó trên thế giới này, và ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời bạn, tháng năm không êm đềm như bạn hằng mong ước, vì là thời gian, là cuộc sống nên ta không thể nói trước được điều gì nhưng khi đã sống và làm việc bằng chính con tim và khối óc thì bạn sẽ không bao giờ phải hối hận cho những gì đã qua và sẽ đến trong cuộc đời bạn.

Và đó cũng chính là thông điệp mà Góc Suy Ngẫm muốn gửi đến các bạn trong những ngày đầu tháng năm này : “Hãy sống bằng cả con tim và khối óc thì bạn sẽ không bao giờ hối hận cho những gì đã qua và sẽ đến trong cuộc đời bạn”.

Kiều Như

Comments

  1. ChuotChit says:

    Thanks bài viết của bạn! Ở đó mình bắt gặp những cảm xúc của riêng mình! ^_^

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Tháng năm, mùa về