Làm Bánh, Uống Cà Phê

Ước mơ của tôi là mở một quán cà phê nhỏ bán bánh ngọt. Quán sẽ không đông, cũng không kéo quá nhiều khách hàng. Tôi chỉ cần một góc thật nhẹ nhàng, để bạn bè có thể cùng nhau ngồi trò chuyện, ăn bánh, uống trà, nhấm nháp cà phê. Đó sẽ là một cửa … [Đọc tiếp]

Sài Gòn có gì vui không em?

“Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” Chuyển hè. Em hay nhớ về một Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa-nắng. Sài Gòn nắng đó rồi mưa đó, chợt buồn chợt vui đỏng đảnh như cô gái mới lớn. Nhưng Sài Gòn giản dị lắm. Mưa vội và nắng nắng … [Đọc tiếp]

Sau lưng là vạt nắng

Trên những chuyến hành trình bạn đi qua, cảm giác tự tại nhất chắc là khi đứng trên đỉnh một con dốc cao ở 1D. Bên trái là biển, bên phải là đồi núi và trước mặt là một con đường dài hun hút, hoa dại nở trắng 2 bên đường. Bạn nhớ cái cảm giác lành … [Đọc tiếp]

Hai Con Thạch Sùng

Một người Nhật Bản Trong quá trình phá nhà sửa lại đã phát hiện trong vách tường chú thạch sùng bị kẹt trong đó. Một chiếc đinh đóng từ bên ngoài đã vô tình ghim vào đuôi của chú thạch sùng. Đáng ngạc nhiên là người chủ nhà nhớ rõ, chiếc đinh ấy đã … [Đọc tiếp]

Hãy Tiếp Tục Bước Đi, Em Nhé

Hãy cứ tiếp tục đi trên con đường ấy em nhé! Đó là điều mà anh muốn nói với em lúc này, và đó cũng là tất cả những gì mà anh có thể nói được với em. Với anh lúc này tất cả chỉ còn lại sự im lặng luôn bên anh, anh lại bị sự im lặng ấy ngự trị và lấy … [Đọc tiếp]

Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Anh, mỗi lần em hỏi anh có ghen không khi em đưa mắt ngắm nhìn một chàng trai khác anh đều trả lời là không. Em hơi buồn, nhưng cũng buồn vu vơ vậy thôi. Rồi một ngày anh lại nói với em "có là gì của nhau đâu mà ghen", chắc anh không biết câu nói đó … [Đọc tiếp]

Viết cho em, câu chuyện nhỏ

Lâu lâu, em lại thấy thương cái bóng đơn côi của mình. Em thương những trống trải trong lòng và thương những đơn côi trải rộng…. Em thương, trái tim lặng ngần trong cô đơn bất tận….. Bởi chẳng có ai thương em, nên em phải thương lấy mình. Đôi … [Đọc tiếp]