Giữa Đám Đông

Không mấy ai có thể biết khi chúng ta cười vui giữa đám đông là cô đơn giăng kín ở trong lòng… Là bàn tay không biết bám víu vào đâu giữa những khoảng trống lạnh lùng là trả lời cho người này người kia mà trong lòng tràn đầy câu hỏi là nheo mắt … [Đọc tiếp]

Đời Như Ý

1. Không giống như người ta, hễ thích cải lương thì đặt tên con là Ngọc Huyền, Lệ Thủy, mê phim Việt Nam thì đặt tên Diễm Hương, Việt Trinh, chú Đời đặt tên cho hai đứa con gái mình là con Như, con Ý. Ai cũng hỏi, "Làm gì có chuyện đời như ý?". … [Đọc tiếp]

Tuổi trẻ và khát vọng

Dành cho em, và cho tôi, có lẽ Mình tin chắc rằng đã hơn một lần bạn nghe về tuổi trẻ, từ những người lớn. Như tuổi trẻ này chỉ đến một lần mà thôi, cuộc đời chỉ có một lần mà thôi. Lựa chọn là của bạn. Quyết định là của bạn. Nhưng làm sao để sống … [Đọc tiếp]

Rồi từ đó…

“Nỗi nhớ đôi khi tự tìm đến mình, đôi khi chúng ta tự tìm đến nó.” Anh sẽ viết về một mùa hạ. Mưa đi rất vội mà nắng cũng rất hiền. Sài Gòn chập chững tập những bước đầu tiên đi qua thương nhớ. Đúng vậy. Là mùa hạ cuối cùng đó. Những tháng … [Đọc tiếp]

Làm Bánh, Uống Cà Phê

Ước mơ của tôi là mở một quán cà phê nhỏ bán bánh ngọt. Quán sẽ không đông, cũng không kéo quá nhiều khách hàng. Tôi chỉ cần một góc thật nhẹ nhàng, để bạn bè có thể cùng nhau ngồi trò chuyện, ăn bánh, uống trà, nhấm nháp cà phê. Đó sẽ là một cửa … [Đọc tiếp]

Sài Gòn có gì vui không em?

“Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” Chuyển hè. Em hay nhớ về một Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa-nắng. Sài Gòn nắng đó rồi mưa đó, chợt buồn chợt vui đỏng đảnh như cô gái mới lớn. Nhưng Sài Gòn giản dị lắm. Mưa vội và nắng nắng … [Đọc tiếp]

Sau lưng là vạt nắng

Trên những chuyến hành trình bạn đi qua, cảm giác tự tại nhất chắc là khi đứng trên đỉnh một con dốc cao ở 1D. Bên trái là biển, bên phải là đồi núi và trước mặt là một con đường dài hun hút, hoa dại nở trắng 2 bên đường. Bạn nhớ cái cảm giác lành … [Đọc tiếp]