Những điều thuộc về nỗi nhớ

Đã sang những ngày đầu tiên của tháng 11, Sài Gòn bắt đầu mang chút lành lạnh về đêm. Gió se se át nhè nhẹ vào mặt gợi bao cảm xúc. Và có lẽ, với các bạn sinh viên, đặc biệt là các bạn sinh viên ở quê xa lên Sài Thành học, cái se se lạnh của tiết trời không khác nào lời ru khắc khoải một nỗi nhớ. Vậy thì hôm nay, hãy cùng Góc Suy Ngẫm trải lòng ra theo những nỗi nhớ dặt dìu qua bài viết Những điều thuộc về nỗi nhớ.

Ta chênh vênh giữa hai bờ quên, nhớ…


149933 175295112484504 100000120507521 637686 7108838 n Những điều thuộc về nỗi nhớ

Đôi lúc trên đường đời vội vã, ta vô tình dừng lại, đơn giản là chỉ để ngắm nhìn…một chiếc lá vàng rơi, một vạt nắng lướt qua hiên nhà, một con đường mà ta đã từng đi qua, hay đơn giản chỉ là một dáng hình thân thuộc lướt qua ta trong tâm trí…Một thoáng mơ hồ để rồi ngậm ngùi nhận ra rằng ta đã đánh rơi quá nhiều thứ mà ta hằng trân trọng. Ta lục lọi lại khối ký ức tưởng chừng đã quá tải của mình, ghép lại những mảnh tâm hồn vụn vỡ. Và rồi chính ta vỡ òa trong nỗi nhớ – nỗi nhớ về ta của một ngày hôm qua như thế…

Ta nhớ về tuổi thơ. Tuổi thơ của những cánh diều chấp chới mang ước mơ của đứa trẻ thơ bay vút lên bầu trời. Những lỗi lầm của một thời nông nổi, bồng bột, không ít lần ta làm mẹ buồn và lo lắng cho ta. Và rồi đứa trẻ nào cũng lớn, như chim non đủ lông, đủ cánh rồi thì cũng sẽ bay, bay mãi, bay mãi, ngao du cho thỏa chí tang bồng. Rồi va vấp, rồi khó khăn…rồi những cơn bão ập đến, cánh chim mỏi chao đảo tìm đường trở về. Trong cái tổ ấm của ngày xưa, mẹ vẫn đợi ta, và âu yếm mỉm cười khi thấy ta chênh chao trước ngõ. Khi bắt đầu đối diện với những thử thách, mới thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian không lo không nghĩ trước đây. Ra giữa dòng đời, tự mình giải quyết tất cả, ta mới thấy nhớ sao cái cảm giác được chở che, bảo bọc trong vòng tay gia đình.

Ta nhớ nhà da diết. Ừ thì đã bao lâu rồi ta không được về cái nơi thân thương ấy?…Ta không biết, chỉ biết rằng khoảng thời gian đó đủ lâu để ta có thể mơ về cái viễn cảnh ấy mỗi đêm. Cuộc sống đôi khi quá chật chội và ngột ngạt. Chính những lúc ấy ta lại muốn được về – về nơi ta không còn những âu lo như thế. Ta gọi nơi ấy là nhà, là gia đình, là tất cả những gì ấm áp nhất mà cuộc sống ban tặng cho ta. Dù cho ta có đi đâu, làm gì và ta có trở thành ai đi chăng nữa ta luôn vững tin vì ta biết ta luôn còn đó một gia đình.

Ta thật sự nhớ, nhớ lắm những món ăn của mẹ, tiếng cười trong trẻo của hai đứa cháu thơ. Nhớ lắm cái thứ âm thanh mộc mạc, cái mùi không khí âm ẩm trong veo buổi sớm mai thức giấc, và còn cả cái tĩnh lặng của đêm không lẫn vào đâu được. Nhớ lắm những buổi trưa hè, gia đình ngồi quay quần bên nhau, tiếng cười át đi cái oi của nắng. Nhớ lắm những ngày mưa, ta đứng lặng nhìn mẹ ta thiếp đi trong mệt mỏi. Đưa mắt nhìn những hạt mưa trút xuống vòm cây xanh – màu xanh ta yêu thích – ta không khỏi nghĩ suy về cuộc đời. Mẹ ta chịu khổ cả đời vì con, vì cháu, vì cả gia đình không chút thở than. Ta cảm ơn không chỉ vì đức hy sinh của một người phụ nữ mà nhờ mẹ, ta trở thành ta của hiện tại – một chút cứng cỏi và gan góc của một đứa con trong một đại gia đình…Ta gói gém tất cả vào sâu thẳm trái tim ta như những gì thiêng liêng và cao quý nhất để nhắc nhở ta rằng ta không bao giờ đơn độc.

Rồi khi ta lớn, nỗi nhớ trong ta theo đó cũng lớn dần lên. Là con người, ta không khỏi hối tiếc cho những chuyện đã qua, những vỡ tan không đáng có để rồi giờ đây ta lặng yên trước những ánh nhìn thân thuộc, những tiếng cười vỡ òa trong những lời trách than. Ta hằng cám ơn cuộc sống đã cho ta có được những người bạn như thế nhưng cũng trớ trêu thay khi đã đưa chúng ta đến quá gần nhau để rồi dễ dàng đánh mất nhau như thế. Đâu dễ để được gặp nhau, đâu dễ để được chân thành gọi nhau là bạn, những giây phút ấy vẫn mãi nơi đây, những tiếng cười ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, vậy mà giờ ta và bạn chẳng khác chi người xa lạ, thoáng qua nhau như những kẻ vô tình. Còn đâu những kỉ niệm, còn đâu những con đường ngập lá vàng rơi? Ta đã từng chọn lựa quên đi tất cả, nhưng có được đâu khi nó vẫn xâm chiếm tâm trí ta mỗi khi đêm về. Đôi khi cố quên đi sẽ khiến lòng nhớ, thật nhiều…

Nỗi nhớ về một tình bạn, một tình bạn đã xa làm ta sợ. Ta sợ cho những vỡ tan như thế lại tái diễn vì đơn giản cuộc sống vẫn còn đó muôn vàn điều mà ta không thể nào lường trước được. Nên ta luôn dặn lòng mình phải nhớ, phải ghi nhớ tất cả để suy nghĩ và tha thứ cho nhau, để chia sẻ với nhau những nỗi buồn, để sống là cho nhau thêm những ngày hạnh phúc…

148604 175295319151150 100000120507521 637688 5667100 n Những điều thuộc về nỗi nhớ

Đi qua bao thăng trầm cuộc sống, ta biết ta vẫn còn đó vẹn nguyên nỗi nhớ về người. Dù rằng người chỉ đi ngang qua cuộc đời ta và gieo vào đấy không ít những buồn đau. Nỗi nhớ ấy mang ta đến một vùng trời của những ngày xưa, những con đường thân quen, những khoảng không gian tĩnh lặng, những xúc cảm một thời từng làm trái tim ta tan nát.

Ta đã từng không đủ can đảm để bước đi khi người bỏ lại ta trong đêm mưa ấy. Ta đã từng hận, từng oán trách. Nỗi nhớ đã đeo bám ta suốt bao ngày, về người, về tất cả những gì mà ta và người đã từng trải. Nhưng giờ tất cả với ta chỉ còn lại những tiếng cười và những bài học mà cuộc sống đã nhờ người dạy cho ta. Ta trân trọng và thầm cám ơn vì sự xuất hiện của người trong cuộc đời ta, dù chỉ là thoáng qua. Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành…

Mãi mãi còn đó những cơn mưa mang người đi và không bao giờ trở lại, nhưng ta đã không còn buồn vì ta đã không còn đứng một mình trong mưa. Cám ơn người đã cho ta một lần biết yêu thương và chờ đợi, ở một nơi nào đó, ta mong người thật sự hạnh phúc.

75669 175294969151185 100000120507521 637685 2037673 n Những điều thuộc về nỗi nhớ

Nỗi nhớ, có khi thoảng qua phút chốc, nhưng có khi lại quay quắt cồn cào, có khi trào dâng nước mắt. Nỗi nhớ, có khi nhẹ nhàng, mông lung, không nắm bắt, có khi lại thổn thức như xoáy vào bên trong bao kỉ niệm. Khi ta bắt đầu chìm trong những nỗi nhớ triền miên là lúc ta thấy mình cô đơn nhất, lẻ loi nhất, quýnh quáng kiếm tìm chút kỉ niệm để nhắc rằng mình vẫn còn tồn tại. Mâm cơm nghi ngút khói, một buổi tối đẹp trời dạo phố bên người ấy, một chiều đầy gió chạy rong trên cánh đồng và nghe gió tạt vào lòng, những nỗi nhớ bắt nguồn từ những điều bình dị nhất, ấm áp nhất.

Cuộc sống trôi qua, có những người bước vào đời ta và lẳng lặng ra đi, cũng có người đến và để lại dấu chân trong miền kỷ niệm, để những khi nhớ về người, ta lại trải lòng cùng những nỗi nhớ chơi vơi.

Nỗi nhớ cũng làm con người mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Nhưng tuổi trẻ nhiệt huyết và đam mê, đâu chỉ là những khoảng đêm dài nhung nhớ. Hiện tại là đây, cuộc sống là đây, là những gì ta đang nắm giữ, ngay lúc này. Hãy học cách yêu thương tất cả và sống trọn vẹn tất cả, để những điều của hôm nay, sẽ trở thành hoài niệm đẹp trong nỗi nhớ của ngày mai. Như một nhà thơ đã từng nói: “Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương.” Tình yêu sẽ chỉ cho chúng ta con đường đi đến hạnh phúc. Và nỗi nhớ sẽ là quyển nhật kí về những chặng đường đã qua để ta mỉm cười mỗi khi nhớ về.

Những nỗi nhớ vẫn mãi đong đầy.

Những trái tim vẫn luôn hướng về nhau.

Và con người vẫn luôn yêu thương nhau như thế!

Cho nhau những tiếng cười, những lời yêu thương…

Để những nỗi nhớ không mang về trong đêm những giọt mưa rơi tí tách…!

(Kiều Như – Vân Anh)

Comments

  1. Lê Trịnh Hồng Nhung says:

  2. Khẽ lặng thở dài giữa lòng SG nhộn nhịp, đọng lại…chỉ còn là nỗi nhớ!

  3. ….

  4. Autumnleaves says:

    Tôi rất thích phong cách và nội dung bài viết của bạn,chân thực-nhẹ nhàng-sâu lắng và khiến người đọc phải suy nghĩ đúng như với tên gọi của web : gocsuyngam và phong cách viết rất hợp với câu nói :”Đơn giản là viết những gì tôi muốn chia sẻ”

    Mong bạn sẽ đóng góp thêm nhiều bài viết hay hơn nữa !!

    Chúc bạn thành công và may mắn trong cuộc sống !!

  5. hay nho?

  6. rất cảm ơn bạn về những gì bạn đã chia sẻ

  7. Cám ơn nhé!
    Những nỗi nhớ này dường như chưa bao giờ ta muốn quên…dù có nói cố quên…

  8. Trần Bùi Thanh Xuân says:

    “Hãy học cách yêu thương tất cả và sống trọn vẹn tất cả, để những điều của hôm nay, sẽ trở thành hoài niệm đẹp trong nỗi nhớ của ngày mai.”
    “Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành…”

  9. nguyễn ngọc dung says:

    tiếc nuối những ký ức đẹp của ngày hôm qua..tất cả chỉ còn là nỗi nhớ..

  10. co lang gieng says:

    uh… chi con lai toan noi nho.. co ng se wen dc nhug cung co ng se chang wen dc…cu khoc hoai k tim ra cho minh mot loi thoat…vi nhug dieu do vua lam ta iu vua lam ta dau kho

  11. candytran64 says:

    Cuoc doi la vay cung Co luc minh se phai di qua noi nho va nghiem lai nhung yeu thuong nhung chi con trong ta la du am buon …

  12. Bài viết rất hay , cám ơn bạn đã chia sẻ

  13. trương thị tuyết says:

    tôi bắt gặp lại mình, lại nỗi nhớ của mình trong bài viết của bạn. đúng nỗi nhớ cho ta biết khi nào ta đã yêu, ta đang yêu như thế nào dù rằng người ấy đã ra đi…hạnh phúc chỉ ở mãi bên mình khi mình chắp thêm cho ty 1 đôi cánh.nguyện cầu rằng ở nơi đó sẽ có người yêu anh như tôi đã từng yêu….

  14. Minh dang rat dau kho vi co tam trang nhu bai viet cua ban.
    Minh chi biet cau mong cho tat ca nhung tam hon tren The gioi nay
    ngay tu bay gio luon duoc yeu thuong va ngap tran hanh phuc!

  15. nang mua thu says:

    Giá như mà ta có thể thoát ra khỏi nỗi nhớ ấy, thì lòng ta thanh thản biết bao!

  16. Nỗi nhớ về người đã từng làm ta đau thật khắc khoải, ta không biết đã trải qua những tháng ngày đó như thế nào và giờ con tim ta vẫn chưa thật sự bình yên.

  17. lê anh tuấn says:

    i crying…i wish you successfull !

  18. Lê Hữu Thanh says:

    những giọt nước mắt lăn dài trên má… Màn đêm thật là tàn nhẫn.

  19. “Cuộc sống trôi qua, có những người bước vào đời ta và lẳng lặng ra đi, cũng có người đến và để lại dấu chân trong miền kỷ niệm, để những khi nhớ về người, ta lại trải lòng cùng những nỗi nhớ chơi vơi…”
    Ôi, nỗi nhớ là gì mà khiến lòng người cứ khắc khoải……………………..

  20. neu biet rang cau chuyen hom nay ngay mai tro thanh mot ki niem dep thi ta khong de chuyen hom nay say ra de ngay mai phai nho mai ve no

  21. bài viết rất hay ak.dúng tâm trạng lắm ak,cuộc sống là đơn giản hãy sống thật với chính mình các bạn nhe.,.cảm ơn bạn đã viết bài này làm mình theo yêu cuộc sống này hơn,.,.,

  22. behaycuoi says:

    “Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành…” ( T_T)

  23. hay quá thật là sâu sắc

  24. ”mai mai con do nhung con mua mang nguoi di va khong bao gio tro lai,nhung ta khong con buon vi ta khong con dung do mot minh trong mua…”that sau sac va y nghia…cam on ban da chia se nhe

  25. vũ hoài thương says:

    đôi khi ta dừng lại, chỉ để nhớ những gì đã cố quên, nhưng nỗi nhớ dường như nhẹ nhàng hơn khi nó bắt đầu…

  26. nhung noi nho lai ua ve

  27. Tôi vẫn nhớ!

  28. cảm ơn bạn, bài viết rất hay giống như tâm trạng của mình! chúc bạn thành công

  29. that don gian, that nhe nhang nhung sau lang, ban viet that hay

  30. Xíu còi says:

    Nỗi nhớ, có khi thoảng qua phút chốc, nhưng có khi lại quay quắt cồn cào, có khi trào dâng nước mắt. Nỗi nhớ, có khi nhẹ nhàng, mông lung, không nắm bắt, có khi lại thổn thức như xoáy vào bên trong bao kỉ niệm…Nỗi nhớ cũng làm con người mạnh mẽ và trưởng thành hơn…Và nỗi nhớ sẽ là quyển nhật kí về những chặng đường đã qua để ta mỉm cười mỗi khi nhớ về…
    Bài viết rất hay, giản dị và sâu lắng. Cám ơn bạn!

  31. đọc làm mình nhớ nhà quá.nhớ dáng mẹ gầy gầy hằng ngày phải làm việc mệt mỏi.nhớ ánh mắt của ba đôi lần khi thấy con về.thương nhớ không nói nên lời.

  32. Heo sữa lùn says:

    Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành…

  33. Những bài viết của bạn hay wá… làm mình suy ngẫm nhiều điều. Cảm ơn nhé! ^^

  34. kellypham says:

    Ôi buồn quá, người có nghĩ đến mình giờ phút này không?

  35. nguyenbui says:

    Có những điều cả cuộc đời này chẳng thể nào quên được!

  36. Một bài viết đầy xúc cảm, sâu lắng…

  37. Thanh Huyền says:

    Hay quá! lòng mình như nhẹ đi vì có lời chia sẻ! Vì mình đang rất buồn.

Trackbacks

  1. [...] như chúng đang chạy trốn sau những vặt vảnh tất bật của đời thường. Nỗi nhớ có khi làm mình quay [...]

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Những điều thuộc về nỗi nhớ