Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Anh, mỗi lần em hỏi anh có ghen không khi em đưa mắt ngắm nhìn một chàng trai khác anh đều trả lời là không. Em hơi buồn, nhưng cũng buồn vu vơ vậy thôi. Rồi một ngày anh lại nói với em “có là gì của nhau đâu mà ghen”, chắc anh không biết câu nói đó của anh vô tình đã làm em đau nhói đâu anh nhỉ. Một năm rồi phải không anh? Một năm từ khi em mở trái tim này ra và đón anh bước vào. Em cứ nghĩ em đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, vậy mà … thì ra mọi thứ đều là em lầm tưởng. Ừ, em không là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh đi chơi với bạn bè và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình quên mất sự xuất hiện của em.

Anh biết không, trước khi yêu anh, em hay một mình, nhưng em không khóc, em cũng chẳng thấy buồn. Đến khi yêu anh, anh lúc nào cũng ở bên em, anh thay đổi cái thói quen thức khuya của em, anh thay đổi cái cách lúc nào cũng ôm khư khư cái máy nghe nhạc của em, anh giúp em nhận ra cuộc sống này còn nhiều điều mới mẻ, anh còn nhắc em phải biết nắm giữ hạnh phúc của mình nữa. Để rồi, những lúc anh chán nản vì em, vì cái tính trẻ con của em, em lại một mình ngồi khóc.

tinh yeu Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Em chưa bao giờ khóc vì ai nhiều như thế anh à. Em không biết như vậy có phải em quá yếu đuối không, nhưng thật sự em đã không thể đếm hết những lần vì anh rơi nước mắt rồi. Người ta nói yêu là phải hiểu, phải thông cảm cho nhau, anh cũng nói anh hiểu em, nhưng đến cuối cùng anh cũng chẳng thể vì em mà từ bỏ đi thói quen của mình. Em đã sai khi ngộ nhận đó là tình yêu, em sai rồi phải không anh? Là vì em chưa bao giờ yêu nên không thể vì anh mà hi sinh thêm nữa hay do anh vì quá hạnh phúc rồi nên không biết giữ gìn đây? Người ta vẫn thường vô tình với những gì mình đang có anh nhỉ, ai cũng có quyền xao nhãng hình bóng của một người khác để sống trong niềm vui mới phải không anh?

Em yêu anh, em không biết em đã yêu anh từ lúc nào, em càng không biết em yêu anh nhiều bao nhiêu, em cần anh bên cạnh, cần được anh yêu thương, cần được anh che chở và quan tâm. Anh biết đấy, em đã không có được tình thương của cha, thế nên, em mất đi rất nhiều niềm tin vào cuộc sống. Nhưng em đã đặt hết niềm tin vào anh, em đã nghĩ anh sẽ dành cho em một tình yêu trọn vẹn. Đến cuối cùng, cái mà em nhận được chỉ là những vết nứt trong trái tim anh. Anh bên em như một thói quen, anh chiều chuộng em theo trách nhiệm, em không cần thứ tình cảm đó anh à. Anh không cần gượng ép mình như thế đâu anh, vì người mình yêu mà hi sinh là chuyện tốt nhưng gượng ép hi sinh thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.

Còn nhớ lúc đầu khi mới quen anh, em chênh vênh, em sợ hãi trong những lời xì xầm của bạn bè, nhưng anh đã đến bên em và nói với em rằng: “Tớ lúc nào cũng nghĩ cho tương lai chúng mình nên luôn cố gắng, còn cậu thì cứ chỉ nhìn về quá khứ mà suy nghĩ lung tung”. Chắc anh không biết câu nói đó của anh đã khiến em thay đổi cách nhìn của em về anh, thay đổi tình cảm mà em dành cho anh nhiều thế nào đâu anh nhỉ. Vậy mà giờ, cũng chỉ một câu nói chưa là gì của nhau thôi đã làm tan trong em hết bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu dự định đang ấp ủ trong tim. Đau lắm đấy, anh biết không?

Nhưng anh à, dù có đau thế nào thì em cũng phải cám ơn anh, cám ơn anh đã nói cho em nghe về điều đó, cám ơn anh bằng một cách vô tình đã nhắc nhở em rằng mình vẫn chưa là gì của nhau, cám ơn anh đã dắt em bước ra từ trong những mộng tưởng, cám ơn anh đã không khiến em yêu anh nhiều hơn nữa. Có thể anh sẽ cười vì tình yêu của em, nhưng dẫu thế nào thì nó cũng là yêu rồi anh à. Nhưng bây giờ em mệt mỏi lắm. Từng lời em nói đã không còn là sự bận tâm của anh, nối buồn trong em cũng chỉ còn là gánh nặng trong anh, vậy thì em sẽ không khiến anh bận lòng thêm nữa. Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương.

PS: Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.

Dạ An

Comments

  1. Đọc bài này tự dưng nhớ về một người cũ. Hy vọng là mọi chuyện giờ đã bình ổn cả.

  2. Cám ơn bài viết vì đã nói cùng tâm trạng mình lúc này. Chưa là gì mà sao lại buồn, lại đau …
    Cho Mình copy về nhà nhé

  3. Xuân Hoàng Thịnh says:

    Và bây giờ mình chưa từng thuộc về nhau. Dù đã từng là của nhau…….đau nhìu lắm

  4. nguyen hieu hanh says:

    Đọc bài viết này bất chợt mình bắt gặp mình trong đó. Mình hiểu cảm giác của bạn, có thể nói chúng ta là đồng cảnh ngộ đấy bạn. Nhưng điều mình có thể nói với bạn lúc này là ” Nếu khóc được thì cũng hãy cố gắng để cười được bạn àh”. Trong cuộc sống này không gì là không thể cả. Mình tin chắc rằng nếu bạn lạc quan thì hạnh phúc sẽ tìm đến với bạn vào một ngày rất gần. Chúc hạnh phúc nhé người bạn cùng cảnh ngộ

  5. tâm trạng rất giống mình

  6. Ô cửa màu xanh says:

    “dù có đau thế nào thì em cũng phải cám ơn anh, cám ơn anh đã nói cho em nghe về điều đó, cám ơn anh bằng một cách vô tình đã nhắc nhở em rằng mình vẫn chưa là gì của nhau, cám ơn anh đã dắt em bước ra từ trong những mộng tưởng, cám ơn anh đã không khiến em yêu anh nhiều hơn nữa. Có thể anh sẽ cười vì tình yêu của em, nhưng dẫu thế nào thì nó cũng là yêu rồi anh à. Nhưng bây giờ em mệt mỏi lắm. Từng lời em nói đã không còn là sự bận tâm của anh, nối buồn trong em cũng chỉ còn là gánh nặng trong anh, vậy thì em sẽ không khiến anh bận lòng thêm nữa. Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương”.

    Tình yêu của người đó, của bạn, có chăng chưa đủ. Buông tay rồi sau này sẽ tìm được nửa kia thực sự hiểu và quý trọng mình hơn :)

  7. hoài thanh says:

    ” đâu trong ngày xưa ấy, tôi soi tình tôi giữa đời anh”

  8. Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.

  9. Ừ, em không là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh đi chơi với bạn bè và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình quên mất sự xuất hiện của em.

  10. Thanh Thảo says:

    Anh, và em.
    Liệu có vậy ko?

  11. ngọc says:

    Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.
    ngày chưa quen anh, một mình… nhưng em không khóc
    ngày quen anh rồi, vẫn một mình… và em khóc
    tình cảm em dành cho anh quá lớn nhưng đối với anh đó lại là một trò đùa. giá mà em nhận ra điều đó và đủ bản lĩnh để tách ra khỏi anh. một tay em ôm trái tim thương tổn và một tay vẫn mong níu giữ được chân anh, nhưng rồi trái tim không còn thương tổn nữa vì đã vỡ toạc rồi còn đâu, còn anh thì em cũng không đủ khả năng để lay chuyển. em mất tất cả.
    nhìn cách anh chia tay và đối xử với em, em hiểu, tình cảm anh đã dành cho em là như thế nào.
    anh đã từng là cả một bầu trời, là niềm tin, là hy vọng, là tất cả của em, anh đã từng….
    ngày chia tay cũng không một câu rõ ràng, chỉ dằn vặt nhau mà im lặng quay lưng. giá mà em được nhận một lời chia tay tử tế như bao người khác.
    Hối hận thì không được gì vì đã qua là không lấy được lại điều đã mất, nhưng mãi mãi đừng bao giờ gặp lại. đừng bao giờ có ngày chạm mặt nhau.
    làm ơn!

  12. Chợt nhận ra trái tim con gái thật nhạy cảm.

  13. hiendiu82 says:

    anh cua em! da tung goi anh bao lan nhu vay khi moi dem khong ngu duoc vi da rat nho anh. vay ma bay gio em cung chot nhan ra minh cung chua tung thuoc ve nhau. ..co that la nhu the khong anh?

    • Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.

  14. Ngốc xít says:

    Lúc trước đọc bài này có cảm giác người viết sao bi luỵ quá… suy nghĩ quá nhiều đến mức làm khổ mình… Nhưng bây giờ, khi bản thân đã trải qua những chuyện như vậy thì lòng lại dâng lên những cảm xúc kỳ lạ. Đồng cảm, chắc thế…
    Cảm thấy như có cái bóng của mình trong đó… Cái dáng người rất rõ, yếu đuối, mỏng manh và luỵ vì tình yêu quá nhiều.
    “em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi”
    @Gởi người tôi yêu: :) :) :) :P Anh àh, em đã yêu anh đến ngu muội… Hờn ghen, trẻ con và lắm những thứ… Em đã khiến anh vất vả nhiều. Dù anh có yêu em hay không yêu (hay không yêu nhiều như em nghĩ) thì em cũng không thể nào phủ nhận tình yêu đối vs anh… Em yêu anh rất nhiều! Chia tay là lựa chọn đúng anh nhỉ! :)

  15. Duc Nguyen says:

    Em cũng đã từng nói với anh như thế,bây giờ em được gì….? Còn anh,anh cũng chỉ mất điều không đáng để anh giữ lấy mà thôi, Đừng hoang mang,cứ tiếp tục sống như thế đi,rồi em sẽ nhân ra……

  16. Thao Hien Nguyen says:

    Bài này được viết ra khi tác giả đang trong trạng thái còn quá yêu và bi lụy. :| haizz Cứ ra ngoài sẽ thấy cuộc sống còn quá nhiều ng tuyệt vời. Và trong số những ng đó sẽ có người yêu mình và tốt với mình hơn. Con người suốt đời đi tìm một nửa đó. Khi người ta k hạnh phúc thì người ta mới hay ngoái nhìn quá khứ, hồi tưởng lại quá khứ hạnh phúc hoặc là chuyển hết sang thành thù hận.

  17. carnation says:

    “Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương.”….Nhưng em không thể trả trái tim em lại cho em như khi chưa gặp anh.

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau