Hạnh phúc, có chăng, chỉ dành cho người giàu?

Bước thật chậm để quên một người
Đằng sau dĩ vãng chưa phai màu
Hãy nhìn về nơi phía xa chân trời
Để thấy ánh bình minh.

… Anh giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn?
Có khi nào trong phút giây anh chợt nhớ đến em?
Em thì vẫn thế, vẫn yêu anh như ngày nào
Vẫn là người luôn dõi theo anh mà thôi.

Nghỉ lễ mấy ngày, cùng vài đứa học trò cưng đi hát hò cho vui. Tự nhiên con nhóc học trò hát lên những lời ấy, tim mình đau quặn thắt. Ừ nhỉ, đã gần 15 tháng anh cắt đứt liên lạc với tôi không một lời xin lỗi, cũng không một lời từ biệt.

walk away alone at night Hạnh phúc, có chăng, chỉ dành cho người giàu?

Cứ ngỡ giờ này hai đứa đã hạnh phúc bên mái ấm gia đình mà tôi hằng mong ước. Thực tế, mỗi ngày, sau giờ làm, tôi lại một mình ăn tối, một mình đọc báo, và một mình suy nghĩ về cuộc sống.

Anh quen tôi khi cùng học cao học. Tôi chơi thân với bạn anh. Và tình cờ tôi biết anh vì anh bị tai nạn giao thông, không thể đến lớp 1 tháng. Bạn anh – ai cũng đi làm – nên không ai giúp anh theo kịp bài học. Anh nhờ tôi giúp anh. Vốn là giáo viên, nên tôi rất nhiệt tình giúp anh. Rồi anh theo đuổi tôi từ sau thời gian ấy.

Ban đầu, tôi không có cảm tình gì anh cả, vì tôi rất sôi nổi, hoạt động Đoàn – Hội làm cho tôi luôn là tâm điểm chú ý của mọi người, còn anh thì rất trầm lặng. Nữa năm anh theo đuổi, cuối cùng tôi cũng gật đầu, có lẻ vì tôi cảm mến ở một con người “hiền như cục đất” theo lời bạn học nói. Với lại gia đình anh là nông dân, bố từng làm bộ đội, giống như gia đình tôi nên tôi cũng yên tâm từ phía gia đình anh.

Quen nhau được khoảng 2 tháng, vô tình anh buộc miệng nói với bạn anh đang ở nước ngoài “Bố tao là hiệu trưởng 2 năm rồi mà mày”. Thì ra bố anh là hiệu trưởng 1 trường đại học, mẹ anh làm trưởng phòng hành chính. Hỏi thăm qua bạn bè anh, thì ai cũng nói 1 câu : Em đừng mơ bước chân vào gia đình đó, họ tham sang phụ khó lắm em à, đừng để đau khổ về sau. Nghe tin đó, tôi cắt đứt liên lạc với anh 1 tuần lễ. Bản thân tôi tuy là giảng viên ưu tú của 1 trường đại học, nhưng gia đình tôi gần 6 năm nay rất khó khăn do anh trai tôi làm ăn bị lừa gạt, bố mẹ phải bán đất đai để giúp anh tôi. Bản thân tôi hầu như phải tự lo hết chi phi học từ lúc cấp 3. Nên khi nói tới chữ giàu – nghèo, lòng tôi như bị tổn thương.

Tìm được tôi, quỳ dưới chân tôi, anh hứa : Dù gia đình anh như thế nào đi nữa, bố mẹ anh đi từ nghèo khó nên rất quý em. Không lấy được em, anh không lấy người khác. Xong thạc sĩ, bố mẹ đồng ý cho cưới. Rồi mẹ anh cũng nói với tôi như vậy.

Vậy là tôi tin anh lần thứ 2.

Đến đợt làm luận án, anh nói với tôi : Anh phải học cấp tốc anh văn để đủ điều kiện bảo vệ. Chứng chỉ của anh hết hạn rồi. Tiếng anh của em có sẳn rồi, giờ em giúp anh cùng làm luận văn với anh cho kịp nha? Rồi anh bị tai nạn lần nữa, không thể làm ngồi dậy được, l mình tôi vừa phải làm luận án của mình, vừa phải làm cho anh. Bản thân là giảng viên, những chuyện đó không thề chậm trễ được. Gần 4 tháng trời ròng rã, không ngày nghỉ, từ 6 giờ sáng đến 9 giờ tối, tôi như kiệt sức, nhưng chỉ mong mọi thứ cho nhanh. Lúc ấy tôi tin vào tình yêu anh dành cho tôi, tình yêu ấy là nguồn năng lượng giúp tôi không gục ngã

Rồi tôi để anh bảo vệ luận văn trước để anh “còn về Bắc mời các bác nữa”. Ngày tôi bảo vệ, 1 mình tôi phải làm mọi thứ, không ai giúp đỡ. Anh đi Hà nội vào, không cho tôi đón ở sân bay, vì “sợ em mệt”. Từ ngày vào tới Sài Gòn, anh không nhắn 1 tin, điện thoại 1 lần, trong khi trước đây, không ngày nào anh không điện thoại. Rồi 2 ngày không liên lạc, tôi điện thoại cho anh. Anh nói : Tôi và cô không hợp nhau, chia tay đi. Bố mẹ tôi cũng không chấp nhận người nghèo mà xấu xí như cô. Cô quen tôi bởi vì cô thấy nhà tôi giàu chứ gì. Đừng có mơ mà vào nhà tôi.

Tôi như chết lặn khi nghe những lời nói đó. Tôi không ngờ anh có thể thay đổi nhanh như vậy. Tôi không hiểu sao tôi lại là người có lỗi. Tôi khóc như hết nước mắt. Làm sao ăn nói với bố mẹ và dòng họ tôi khi anh nói : Vào Sài Gòn, anh và gia đình anh qua nói chuyện với bố mẹ em và hai tháng sau tổ chức cưới luôn, vì mẹ anh coi ngày rồi. Chưa kịp mừng thì trong tôi là niềm đau khôn siết.

Cuộc sống của tôi bị chao đảo điên cuồng. Và đúng 2 tháng sau, là ngày cưới của anh và con gái của Sếp tổng của công ty anh. Tim tôi như ngừng thở khi nghe những lời đó từ người bạn gần nhà của anh. Theo lời bạn anh, bạn bè không ai ngờ trong 2 năm trời anh ấy toàn lừa dối tôi. Rồi tôi phát hiện được thành tích học tập của anh qua 1 người học chung cử nhân với anh : Nó học nợ bằng 2 năm đó em, rồi bố nó dùng chức quyền “ép gián tiếp” thầy hướng dẫn nó để thầy nó nhờ 1 đứa làm đề tài phụ nó, phụ trên danh nghĩa, chứ đứa kia làm gần như toàn bộ. Tự nhiên, tôi ngất lịm đi.

Thì ra 2 năm anh quen tôi, anh lợi dụng tôi để có cái bằng Thạc sĩ, để hợp thức hóa chuyện làm trợ lí cho công ty của anh. Và chuyện “bằng mặt để anh quen tôi” trong 2 năm cũng là tính toán của cả cái gia đình trí thức ấy. Có hay chăng, ngoại tôi biết tin anh bỏ tôi mà buồn khổ rồi qua đời, vì với bà tôi “thằng đó hiền lành, là con có phước đó”. Bố mẹ tôi, một phần mất mặt với bà con, một phần vì tôi suy sụp nhiều quá. Gần 1 năm nay, tôi sống không 1 tiếng cười, không gặp bạn bè, và cuối cùng, vì chịu không nỗi áp lực, tôi nghỉ việc, chuyển đi làm việc ở tỉnh xa, để có thể quên đi tất cả.

Hạnh phúc giờ đây với tôi là điều quá xa sỉ, là món quà quá cao quý mà bản thân tầm thường như tôi không xứng đáng được đón nhận. Giờ đây, giữa những bộn bề lo toan của cuộc sống, trái tim tôi đã không còn biết rung động,  chỉ biết rằng, phải sống vì vẫn còn nợ cuộc đời, vẫn còn nợ đấng sinh thành. Và phải sống, để nhìn anh hạnh phúc.

Con Ngốc Nghèo

Để cộng tác bài viết cho Góc Suy Ngẫm xin bạn vui lòng gửi email về địa chỉ: chiasegocsuyngam@gmail.com

P/s – Phong Linh: Có những người yêu thật sự, và có cả những người tính toán để biến tình yêu thành một công cụ của mình. Cuối cùng, những người xem tình yêu như công cụ sẽ là những người khao khát tình yêu thật sự nhất. Tiếc thay, họ sẽ không còn có được nữa. Vì họ không xứng đáng được yêu thương.

Comments

  1. Tại sao Chị lại nghĩ những cái anh ta đang có là “hạnh phúc” – những cái được tạo nên từ sự dối trá (nếu không muốn nói là thủ đoạn) và đau khổ cho người khác.
    Thật khó để đưa ra một lời khuyên cho Chị vì chỉ có người trong cuộc mới hiểu được nỗi đau đó như thế nào, có khuyên gì cũng vô nghĩa cả! Nhưng có một điều mà tôi tin chắc đó là Chị là một người con gái có tâm hồn đẹp, sống chân thành với cảm xúc và hết lòng với tình yêu của mình – và đó là một điều đáng trân trọng mà không ít kẻ giàu trong cuộc đời này có bỏ hết cả gia tài cũng không thể hiểu được!
    Chúc Chị nhiều sức khỏe và tìm được sự bình an trong tâm hồn.

  2. Sau tất cả những gì anh ta đã đối xử với bạn thì tại sao bạn lại phải sống để nhìn anh ta hạnh phúc ? Mình thật sự không hiểu… Dù sao cũng mong bạn sẽ vượt qua chuyện đau lòng này để có thể bước tiếp.. phụ nữ tốt phải được sống hạnh phúc, mình nghĩ như vậy..

  3. Đúng là 1 đoạn đường lại thấy nỗi đắng cay! Cũng may mọi chuyện dừng ở đó, để bạn nhìn rõ được đâu là cay đắng còn hơn đi thêm 1 đoạn đường để rồi dằn vặt bản thân cả 1 đời. Cuộc đời đúng là buồn cười thật phải không bạn? Vững vàng nhé!

  4. Đừng khóc vì những điều đã qua, hãy cười tươi vì nó đã qua rồi bạn nhé ♥ Hạnh phúc rồi sẽ đến với những người xứng đáng và bạn chắc chắn là một trong số đó.

  5. Đừng buồn chị ạ, rồi chị sẽ tìm thấy một người dành cho mình.Mà nếu không thì ít ra chị đã không dính phải một đại gia đình đểu

  6. Hạnh phúc giờ đây là một thứ quá xa sỉ!!! Không đâu chị, hạnh phúc vẫn tồn tại bên cạnh chị đấy thôi. Đúng, bên cạnh chị vẫn còn cha mẹ, người thân, thế nên không việc gì mình phải sống khép lại như thế. Mọi thứ đã là chuyện của ngày hôm qua, trong cuộc sống này ai mà không mắc sai lầm, cái sai lầm của chị là đã đặt niềm tin, tình yêu vào một kẻ không xứng đáng…
    Nói thế nào đi nữa, với một kẻ như vậy, dù mình có sống thế nào cũng không ảnh hưởng tới người đó hay gia đình họ. Thế nên, mở lòng ra, lật sang một trang mới, bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Chúc chị tìm được hạnh phúc đích thực của đời mình….hạnh phúc đang đợi chị, đâu đó trong cuộc sống này

  7. trên đời này đúng là hết trò để lừa gạt ùi hay sao, quá cây độc, có học mà như vậy thì thật đáng xấu hổ. Chúc chị mạnh mẽ để vượt qua mọi khó khăn, chúc chị thành công để một ngày nào đó có ai đó nhìn thấy chị mà phải cúi mặt, chúc chị hạnh phúc vì chị đáng có được hai chữ “hạnh phúc”.
    Chaiyooooooooooooooo chị nhé

  8. Hồng Nhung says:

    Chị ơi!! Người đó không xứng đáng với c!! Không xứng đáng với tình yêu chân thành của chị! Nếu chỉ vì chức quyền, vì giàu sang mà a ta chọn con Sếp thì a sẽ chẳng bao h biết được hạnh phúc của tình yêu chân thật. Còn nhiều người xứng đáng và cần tình yêu thương chân thành của c! hãy để dành tình yêu cho người biết trân trọng nó và cần nó!! Mình có quyền sống hạnh phúc và phải hạnh phúc hơn người ta vì mình là ngừoi sống với tấm lòng chân thật. C hãy tin vào điều đó. E chúc c mau tìm được niềm vui!!

  9. cố gắng lên,vượt qua mọi thứ,để chứng minh cho người đó biết họ đã sai khi từ bỏ chị.cuộc sống vốn công bằng,nó không cho ai tất cả và cũng không lấy đi của ai tất cả,hãy tin vào đều đó.Đứng dậy và tiếp tục đi thôi chị ạ,quá khứ thì hãy cho vào quên lãng,cố lên nhé chị

  10. Hãy quên người đó đi chị ạ, sống thật tốt để cho người đó thấy “người nghèo và xấu xí” sẽ hạnh phúc như thế nào nhé. Chị vẫn còn gia đình và người thân nữa mà, hãy suy nghĩ về họ và cố gắng nhiều hơn nhé. Chúc chị có thể lại cười vui vẻ như ngày nào chị nhé!

  11. Ốc Phích says:

    Sao chị lại phải sống để nhìn người đó hạnh phúc? Mà chị phải sống để cho người đó thấy chị sống như thế nào? Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm chị ah! Em nghĩ gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy thôi! Chị hãy mạnh mẽ lên, sẽ có một người nào đó đang đợi chị ở phía trước! Chúc chị luôn vui và hạnh phúc!

  12. - Hạnh phúc là dành cho tất cả mọi người. Hãy sống thoải mái với chính mình để cảm nhận niềm hạnh phúc còn hơn là cứ cố gắng hết sức và không đem hạnh phúc đến bất kì ai. Hạnh phúc cũng cần được nuôi dưỡng như bất cứ điều gì khác trong cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và vững bước lên chị nhé. Rồi sẽ có ngày chị tìm thấy hạnh phúc chân thành bằng chính trái tim mình

  13. không thể chấp nhận được con người đó chị ạ, càng không hiểu nổi cái gd đó, họ thật bỉ ổi, đáng khinh. hắn ta không xứng đáng có được cái thứ gọi là hạnh phúc đó. c hãy sống cho bản thân, hãy yêu thương bản thân mình hơn, bên c còn có gia đình, bạn bè. Vấp ngã để học cách đứng dậy.

  14. Thực sự chia sẻ với bạn, mình cũng đã từng gục ngã tưởng chừng ko thể gượng dậy được nhưng cuộc sống vẫn trôi, ta vẫn phải bước về phía trước bạn ah dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Bạn ko có lỗi, và hãy tin rằng mình xứng đáng có được hạnh phúc bạn nhé. Mình cũng đã từng mất hêt niềm tin vào bản thân và mọi ng, nhưng rồi, dần dần với thời gian, mình đã nghiệm ra rằng trên đời này luôn có ” gieo nhân nào gặp quả ấy” đấy, miễn là bạn đã sống đúng với con ng mình, với những gì bạn được dạy dỗ, thì bạn sẽ ko hối hận. Hãy tin vào bản thân mình, bạn còn có gia đình, vừa là chỗ dựa tinh thần vô giá, vừa là những trách nhiệm bạn cần phải gánh vác, hãy tin tưởng và đừng mất hy vọng nhé. Ra ngoài và kết bạn với mọi ng nữa, ng tốt bây giờ vẫn còn nhiều lắm, và sẽ có 1 ng, 1 ng đàn ông xứng đáng và phù hợp đang đợi bạn đấy. Nhớ nhé, đừng bao giờ mất niềm tin và nụ cười nhé. Thân!

  15. nothingisimpossible says:

    Nếu trên đời này có 1 ng thực sự yêu thương và quý trọng mình, thì đó là tài sản vô giá. Có lẽ anh ta không có đạo đức lẫn lương tâm. Sống trên đời cần có 1 tấm lòng, được tha thứ, được thương yêu, mà lại phụ bạc người ta, chỉ có thể là hạng Sở khanh, thú đội lốt người mà thôi.

  16. Gió Thoảng Mây Bay says:

    Nhân sinh là thế ấy. Cuộc đời vẫn nói với nhau nào ai học được chữ ngờ. Nhưng có một điều, trước hay sau Gieo nhân nào rồi cũng sẽ gặp quả ấy. là người tốt, không lo gì sẽ có một ngày hạnh phúc thật sự sẽ đến. Tin vào bản thân mình, tin vào tương lai. Thở một cái thật dài, thật mạnh, rũ thật sạch những gì là quá khứ đau buồn, cười lên thật to, có thể giống như bị ma làm vậy, rồi ngẩng đầu lên, chỉ nhìn về phía trước. Đừng để cho kẻ đem lại đau khổ cho mình có thêm một phút giây nào ăn cắp thời gian và suy nghĩ của mình cho hắn, cho cái gia đình bỉ ổi của hắn. Rồi những điều tốt lành sẽ sớm đến với chị!! Thân ái.

  17. Đừng gom tình cảm vào 1 chỗ.

  18. Thật sự chuyện của mình cũng không đến nỗi đau buồn bằng bạn nhưng ít nhìu gì mình cũng hiểu được cảm giác đó. Mình cũng đã rất khó khăn để vượt qua chuyện đó và đôi khi 1 khoản khắc nào đó gợi lại kỷ niệm vẫn làm mình nhòi đau. Thời gian đầu mình cũng khép mình như thế sống xa lánh mọi người tìm niềm vui từ gia đình thật sự lúc này gia đình là nơi bạn nên tựa vào. Hãy ra ngoài nhìu hơn, gặp gỡ bạn bè nhìu hơn và nếu ai tin tưởng bạn có thể tâm sự chuyện của mình, có thể bạn sợ cái gọi là “Tình yêu” nhưng bạn à mất lòng tin vào con người thì mình sống ko bình yên dc. Trong tình yêu khi vấp ngã thì con người sẽ đi chậm lại vì thế bạn hãy bước chậm, thật chậm trong những mối quan hệ, mình tin bạn sẽ có được hạnh phúc xứng đáng với tình yêu của bạn. Thân.

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Hạnh phúc, có chăng, chỉ dành cho người giàu?