﻿<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Góc Suy Ngẫm</title>
	<atom:link href="http://gocsuyngam.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://gocsuyngam.com</link>
	<description>Đơn giản là sẻ chia những nỗi nhớ không tên</description>
	<lastBuildDate>Sat, 19 May 2012 02:00:46 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Cuộc đời và tô hủ tiếu</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2698/cuoc-doi-va-to-hu-tieu/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2698/cuoc-doi-va-to-hu-tieu/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 19 May 2012 02:00:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[gã]]></category>
		<category><![CDATA[hủ tiếu]]></category>
		<category><![CDATA[mẫu tử]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[sóng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2698</guid>
		<description><![CDATA[Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ thì gã có lớn lên đó nhưng tâm hồn gã mãi mãi chẳng lớn lên được tí teo nào đâu. Lúc còn nhỏ thì không sao, gã cũng không ấn tượng với dáng đi chấm phẩy của mình. Gã chỉ thấy sao vặn vẹo mà đau quá thôi, nhìn gã chập chững tập đi,...<a href="http://gocsuyngam.com/2698/cuoc-doi-va-to-hu-tieu/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ thì gã có lớn lên đó nhưng tâm hồn gã mãi mãi chẳng lớn lên được tí teo nào đâu.</p>
<p>Lúc còn nhỏ thì không sao, gã cũng không ấn tượng với dáng đi chấm phẩy của mình. Gã chỉ thấy sao vặn vẹo mà đau quá thôi, nhìn gã chập chững tập đi, mẹ gã nhìn gã mà khóc. Mắt mẹ khóc nhưng miệng mà cười, môi mẹ nói rằng, ráng bước đi đi con. Tự mình phải bước đi trên đôi chân của mình dù đôi chân ấy có khập khiễng, mẹ muốn gã hiểu ý nghiã sâu xa đó, nhưng trí óc non nớt của gã &#8220;giới hạn&#8221; sự hiểu biết mẹ à. Nhưng mẹ an tâm, gã nhủ lòng, vì tim gã biết thổn thức khi nhìn mẹ khóc đấy thôi. Gã yêu mẹ nhất, và mẹ yêu gã nhất!</p>
<p>Khi gã lớn khôn, mà chỉ nói là nói thế thôi, chớ gã chỉ lớn mà chưa khôn ra bao nhiêu. Chẳng sao cả, gã vẫn sống bên cạnh mẹ. Lớn rồi gã cũng thấy sao nhà mình nhiêu đó hà, không có gì thay đổi, nhìn nhà bên cạnh thấy cái gì cũng to. Thắc mắc hoài không biết hỏi ai, đành hỏi mẹ chứ ai. Hỏi lần đầu tiên, duy nhất và từ đó gã chẳng hỏi thêm, vì hỏi rồi gã thấy mẹ khóc. Mẹ còn hỏi gã thích nhà to hay nhà nhỏ, thích cái gì thì nói mẹ mua cho, muốn ăn gì mẹ nấu cho. Sao mẹ cho mà mẹ khóc, sao mẹ nói mẹ cho mà mẹ lại buồn. Không giống như những lần mẹ cho gã gì đó trước đây… Ngây ngô gã hỏi, ngây ngô trả lời, rồi tự cái ngây ngô ấy gã cũng nhận sự khác biệt của mẹ mình và mẹ người ta. Mẹ mình tóc màu trắng, mẹ người ta tóc vàng vàng đen đen. Mẹ mình tay gân cục cục, mẹ người ta tay trắng và có nhiều màu vàng. Mẹ mình ở căn nhà nhỏ, mẹ người ta ở căn nhà to. Mẹ mình phải thức khuya dậy sớm, mẹ người ta cả ngày trong nhà thôi. Mà mẹ người ta thì thương người ta, mẹ mình cũng thương mình, đôi khi gã cũng thấy mẹ người ta thương mình nữa mà. Phải rồi, mẹ của ai người nấy thương, cũng như nhà của ai người nấy ở. Gã cũng có mẹ có nhà, tội gì làm mẹ khóc khi đặt câu hỏi như thế, gã biết mà, hiểu hết mà, chẳng qua gã không có nhiều từ ngữ để diễn đạt thôi. Buồn thật buồn cho kẻ biết suy nghĩ mà lại không thể diễn đạt, chỉ đứng bên rìa mọi thứ vô tình mà thôi.</p>
<p>Là trẻ con thì gã được mẹ chăm lo, lúc ấy tóc mẹ màu đen.</p>
<p>Là người lớn thì gã phải chăm lo lại mẹ, vì tóc mẹ bây giờ màu trắng rồi.</p>
<p>Gã hiểu thế đấy, nhưng làm gì bây giờ, đôi chân khập khiễng, đôi tay khập khiễng… làm gì bây giờ? Đâu đó ở căn nhà to vọng qua lời nhạc &#8220;hai bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo&#8230;&#8221;. gã nghe sao hiểu vậy thôi! Gã thấy thương mẹ quá trời quá đất.</p>
<p>Người ta nói ở đời chẳng có chi là đường cùng cả, gã còn có ích. Một lần mẹ bệnh, gã hớt hơ hớt hải bưng bê tô cháo về nhà cho mẹ (Mẹ vẫn bảo gã dại khờ lắm, dại khờ mà biết mẹ bệnh, dại khờ mà biết mẹ cần thuốc, dại khờ mà biết đi mua cháo, dại khờ mà biết chạy thật nhanh về với mẹ sao mẹ!). Nơi gã sống moị người quen nhìn gã rồi, chẳng ai đâu ở không mà chọc với ghẹo, cũng chẳng ai nỡ làm tổn thương gã cả. Vì hễ là con người ai mà chẳng thương chẳng xót những gì thơ dại, bởi thế lần bưng cháo cho mẹ, người ta phát hiện ra gã vẫn còn có ích. Tức là có khả năng lao động kiếm tiền bằng chính sức mình. Từ sau hôm ấy gã thành anh bồi bàn, kêu thế cho nó sang chứ thật ra gã bưng bê hủ tiếu cho hàng hủ tiếu gần nhà thôi.</p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/hu-tieu-go.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-2699" title="hu tieu go" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/hu-tieu-go.jpg" alt="hu tieu go Cuộc đời và tô hủ tiếu" width="400" height="289" /></a></p>
<p>Bắt đầu bưng bê hủ tiếu và trở thành công việc thường nhật kiến cho gã vui, cho mẹ vui, cho tóc mẹ ít trắng đi một chút, cho mẹ không thở dài xót xa khi nghe câu hát:<br />
&#8220;Mẹ già như chuối chín cây<br />
Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi<br />
Mồ côi khổ lắm ai ơi&#8230;&#8221;</p>
<p>Mồ côi thì ai chẳng khổ, nhưng ai cũng biết với gã nỗi khổ ấy lớn lao biết chừng nào. Bây giờ hằng ngày, hai bàn tay gã vui, hai bàn chân gã vui, cái tô hủ tiếu gã bưng chẳng khi nào bị nghiêng dù gã đi nhiều người nhìn theo ái ngại, sợ đổ mất cái tô hủ tiếu. Mà được ăn hủ tiếu hồi hộp nhìn theo từng bước đi của gã đôi khi làm một vài người cho là thú vị, trước cái ăn phải có &#8220;sự kích thích&#8221; nào đó thì ăn mới ngon. Người ăn hủ tiếu thích gã, gã thì thích bưng hủ tiếu, &#8220;cung&#8221; và &#8220;cầu&#8221; thoả mãn nên cả hai cùng khoái chí lẫn nhau.</p>
<p>Vậy là gã sống hạnh phúc bằng cái nghề bưng bê hủ tiếu của mình. Nhưng mà, có một bữa trời mưa, có đứa bé ngồi chờ tô hủ tiếu của gã bưng đến, đứa bé hỏi chớ: &#8220;Chú bưng hủ tiếu suốt đời luôn hả chú?&#8221;. À, nếu có bà mẹ đứa trẻ ở đó hẳn là sẽ la lên &#8220;Sao con hỏi vậy với chú, thôi lo ăn đi!&#8221; nhưng vì chú bé ngồi một mình và không có mẹ theo kèm, nên nhận được câu trả lời khó nhọc mà cũng khó hiểu từ gã rằng: &#8220;Hủ tiếu là cuộc đời!&#8221;.</p>
<p>Đúng rồi, hủ tiếu đâu có chết bao giờ, hủ tiếu đâu có sợ thất nghiệp, hủ tiếu đâu có sợ người ta quên nó. Hôm nay không hủ tiếu thì ngày mai hủ tiếu, hủ tiếu chẳng biến đi đâu cả, chẳng bao giờ mất cả, ăn để sống là qui luật rồi mà! Gã chọn hủ tiếu là cuộc đời là chọn sự bất diệt trong những ngày sống có ích, ngày nào người ta chẳng ăn để sống, không ăn món này thì ăn món kia. Ngày nào cũng có người ăn hủ tiếu, không phải người này thì cũng là người kia. Đâu có gì khó khăn khi chọn hủ tiếu là cuộc đời đâu, gã ngày nào cũng lao động, lao động nhiệt thành nữa ấy chứ. Phải bưng bê bằng tay nè, đi bằng chân nè, suy nghĩ bằng đầu óc nè, suy nghĩ để giữ cho tô hủ tiếu không nghiêng nè. Đã làm việc hết mình như thế thì không đáng quý sao, không đáng trân trọng sao, không đáng được bù đắp gì đó sao. Gã đã có một cuộc đời sống hết mình trọn vẹn bên hủ tiếu, hơn bao giờ hết, mẹ gã hạnh phúc vì nhìn thấy như thế! Mẹ cứ yên tâm rằng gã biết chọn cuộc đời cho mình như thế mà mấy ai hiểu được.</p>
<p>o O o</p>
<p>Một lúc nào đó bạn vô tình có ăn hủ tiếu, hãy thử nhớ đến một gã trai như thế. Để thấy rằng làm một con người rất khó, chọn cho mình một cuộc đời còn khó hơn nhiều. Chọn rồi thì mình phải sống ra sao cho nó chu toàn, cho nó nồng nhiệt, cho cuộc đời mình có ích theo một cách nào đó. Chúng ta tự cho mình quá đầy đủ nhưng đôi khi ta không biết thế nào sống cho nó cảm thấy vừa vặn. Còn với gã, chọn hủ tiếu là cuộc đời dù rằng gã không trọn vẹn nhưng gã đã sống vừa vặn trong cái không trọn vẹn đó biết bao.</p>
<p>Được hết mình chạy tới ngày mai là sung sướng biết bao nhiêu vậy mà mấy ai trong chúng ta có thể làm được…</p>
<div><strong>Sưu tầm</strong></div>
<div id="crp_related"><ul><li><a href="http://gocsuyngam.com/766/tot-nghiep-2011/" rel="bookmark" class="crp_title">6 môn thi tốt nghiệp THPT 2011</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2606/hay-buoc-tiep-dung-quay-dau-lai/" rel="bookmark" class="crp_title">Hãy bước tiếp, đừng quay đầu lại</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2281/co-bao-gio-tinh-la-thien-thu/" rel="bookmark" class="crp_title">Có bao giờ tình là thiên thu?</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1202/khoc/" rel="bookmark" class="crp_title">Khóc</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2641/toan-thang-ve-ta/" rel="bookmark" class="crp_title">Toàn thắng về ta</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2698/cuoc-doi-va-to-hu-tieu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Yêu và Thương</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2695/yeu-va-thuong/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2695/yeu-va-thuong/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 May 2012 02:00:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[đàn ông]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[thương]]></category>
		<category><![CDATA[yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2695</guid>
		<description><![CDATA[Có một lần, người cha mà tôi rất mực yêu kính bảo rằng trong suốt cuộc đời mình, ông chưa từng yêu một ai, kể cả mẹ tôi. Tình cảm ông dành cho vợ là tình thương và sự gắn kết giữa hai con người đã cùng bên nhau gần nửa cuộc đời, thân thuộc đến từng hơi thở. Còn mẹ tôi, dù chưa từng nói gì, nhưng tôi biết mẹ yêu ông bằng cả cuộc đời của mình, một tình yêu dịu dàng, sâu sắc mà có phần tôn thờ. Khi ấy, tôi từng nghĩ cha mình là người...<a href="http://gocsuyngam.com/2695/yeu-va-thuong/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Có một lần, người cha mà tôi rất mực yêu kính bảo rằng trong suốt cuộc đời mình, ông chưa từng yêu một ai, kể cả mẹ tôi. Tình cảm ông dành cho vợ là tình thương và sự gắn kết giữa hai con người đã cùng bên nhau gần nửa cuộc đời, thân thuộc đến từng hơi thở.</p>
<p>Còn mẹ tôi, dù chưa từng nói gì, nhưng tôi biết mẹ yêu ông bằng cả cuộc đời của mình, một tình yêu dịu dàng, sâu sắc mà có phần tôn thờ.</p>
<p>Khi ấy, tôi từng nghĩ cha mình là người đàn ông kì lạ nhất thế giới. Làm sao một con người có thể sống cả đời mà không thực sự yêu một ai?</p>
<p>Nhưng rồi, dần dần tôi chợt nhận ra ý nghĩa sâu xa thực sự bên trong những lời ông nói, và cái cách mẹ tôi vẫn im lặng mỉm cười chấp nhận câu nói ấy của ông.</p>
<p>Thực ra thì, hầu hết đàn ông chẳng bao giờ thực sự yêu ai cả. Họ yêu cảm giác của mình khi ở cạnh những người ấy hơn. Dẫu có là ghen tuông hay đau khổ, phần nhiều đều vì cái tôi của chính họ. Đàn ông khi được yêu thì cao lên một bậc, còn phụ nữ lại thấp dần đi, vì chính họ cũng không yêu bản thân mình.</p>
<p>Đàn ông thường quên đi nỗi đau nhanh hơn họ tưởng. Họ thậm chí có thể quên trước cả khi tha thứ. Còn phụ nữ đa phần không tự vượt qua được nỗi đau của chính mình. Họ sống, họ cười, và giấu đi những buồn bã vào tận đáy sâu tâm hồn, mãi cho đến khi có ai đó bước tới và kéo họ đi vào vùng ánh sáng mới.</p>
<p>Khi sống trong một mối tình mới cùng ánh háo quang đẹp đẽ của nó, đàn ông thường bảo rằng đây mới chính là tình yêu đích thực của đời mình. Họ dành cho nó nhiều lời có cánh, bởi chính sâu tâm hồn họ cũng cho rằng như thế thật. Họ cảm giác như mình chưa từng yêu sâu đậm đến vậy bao giờ. Đôi khi, một vài người nhìn lại quá khứ rồi nói rằng trước kia họ đã ngộ nhận hoàn toàn về tình yêu.</p>
<p>Tôi thường tự hỏi, còn bao lâu nữa sẽ đến lúc họ nhìn lại cuộc tình hiện tại và bảo rằng họ cũng đã ngộ nhận?</p>
<p>Tôi cũng thường tự hỏi, còn bao lâu nữa sẽ đến lúc họ lại nói rằng suốt cuộc đời này mình chưa từng yêu ai?</p>
<p>Nhưng rồi thì, cái gọi là &#8220;tình yêu&#8221; có thực sự quan trọng đến thế? Tình Yêu thường là thứ thiên về cảm giác, mà cảm giác chưa bao giờ là điểm tựa thực sự vững vàng cả. Khi Yêu đi hết chặng đường của mình, thì hoặc là nó biến mất vĩnh viễn, hoặc sẽ chuyển sang một dạng thức cao cả và sâu sắc hơn: Thương. Rồi sẽ đến lúc những đắm say cuồng nhiệt, những say mê của buổi ban đầu và tuổi trẻ biến mất, để thay vào đó là cảm giác gắn bó, thấu hiểu, cảm nhận trong nhau từng niềm vui hay nỗi buồn.</p>
<p>Như cái cách mẹ tôi vẫn thường la lên xuýt xoa ngay khi cha tôi vừa bị dao xước vào tay, như thể chính bà mới là người chịu thương tổn.</p>
<p>Như cái cách cha tôi nổi giận với đứa con ông hết mực cưng chiều khi tôi lỡ làm mẹ khóc vì thói ngỗ nghịch của mình.</p>
<p>Để yêu thì không cần lí do, nhưng để thương lại là cả một chặng đường dài.</p>
<p>Người đàn ông chung thủy nhất có lẽ là khi hiểu được giá trị của tình thương và những giá trị vĩnh hằng như thế&#8230;</p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/its-love.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-2696" title="it's love" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/its-love.jpg" alt="its love Yêu và Thương" width="500" height="354" /></a></p>
<p><strong>B.K.</strong></p>
<div id="crp_related"><ul><li><a href="http://gocsuyngam.com/2441/em/" rel="bookmark" class="crp_title">Em</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/475/yeu-thuong-la-gi/" rel="bookmark" class="crp_title">Yêu thương là gì?</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/383/yeu-1-nguoi-o-xa/" rel="bookmark" class="crp_title">Yêu 1 Người Ở Xa</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2655/nguoi-dan-ong-em-yeu/" rel="bookmark" class="crp_title">Người Đàn Ông Em Yêu</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2588/khong-ten/" rel="bookmark" class="crp_title">Không tên</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2695/yeu-va-thuong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Boulevard</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2693/boulevard/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2693/boulevard/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 02:00:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[boulevard]]></category>
		<category><![CDATA[cà phê]]></category>
		<category><![CDATA[ký ức]]></category>
		<category><![CDATA[Nỗi nhớ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2693</guid>
		<description><![CDATA[Sài Gòn, thứ sáu, ngày 11 tháng 5 năm 2011 Award Night! Hôm nay mọi người ai trông cũng xinh đẹp, rạng ngời. Dù không được giải, nhưng ít nhất cũng có người tin tưởng và công nhận, tôi bằng lòng với điều đó. Và tiếp tục tiến về con đường mà mình đang đi, tôi không hối hận, bất luận thế nào cũng không. Tôi tin mình đang làm những việc đúng đắn. Nhưng…một góc nào đó trong tâm hồn, đêm nay, tôi cảm thấy cô đơn khủng khiếp! Đường về giờ đây thật vẳng vẻ, một mình tôi...<a href="http://gocsuyngam.com/2693/boulevard/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><em>Sài Gòn, thứ sáu, ngày 11 tháng 5 năm 2011</em></p>
<p>Award Night!</p>
<p>Hôm nay mọi người ai trông cũng xinh đẹp, rạng ngời. Dù không được giải, nhưng ít nhất cũng có người tin tưởng và công nhận, tôi bằng lòng với điều đó. Và tiếp tục tiến về con đường mà mình đang đi, tôi không hối hận, bất luận thế nào cũng không. Tôi tin mình đang làm những việc đúng đắn. Nhưng…một góc nào đó trong tâm hồn, đêm nay, tôi cảm thấy cô đơn khủng khiếp!</p>
<p>Đường về giờ đây thật vẳng vẻ, một mình tôi bon bon xe chạy trên con lộ khoáng đạt. gió đêm làm tôi cảm thấy thật dễ chịu. Nhưng sao lòng ngực cứ nhói đau kỳ lạ, tôi thực sự muốn khóc, khóc cho thỏa, nhưng nước mắt cứ giấu đi đâu, tôi không khóc được…</p>
<p>Những lúc như vậy, tôi lại nhớ về anh.</p>
<p>Với anh, tôi thật sự không biết mình đã làm đúng, hay lại sai lầm hoàn toàn. Với anh, tôi đã chọn cho mình một kết cục khôn ngoan hay phải hối hận một đời. Mọi thứ liên quan đến anh, đối với tôi mà nói là mơ hồ quá đỗi.</p>
<p>Tôi cần một người cùng mình chia sẻ mọi thứ, không nhất thiết là người yêu, chỉ cần đủ tin nhau để trò chuyện, chia sẻ cùng nhau niềm vui, nỗi buồn, những băn khoăn, trăn trở trong cuộc sống. Đôi khi, tôi tự nhủ nếu như tôi với anh không đủ duyên phận để bên nhau trọn đời, vậy có thể xin một đặc ân để anh ấy là tri kỷ bên tôi được không. Chỉ bên cạnh anh tôi mới là chính tôi, không gò ép, không ràng buộc, không nguyên tắc. Nhưng anh ở đâu, anh đã xa tôi lắm rồi.</p>
<p>Nỗi cô đơn, cùng bầu tâm sự cần được trút bỏ khiến tôi muốn dừng chân ở một nơi nào đó, giờ này tôi không muốn về nhà chút nào.</p>
<p>Tần ngần hồi lâu trước quán café quen thuộc, tự hỏi không biết quán còn mở cửa không. Cuối cùng, tôi cũng đánh bạo dắt xe đến trước cửa quán. Anh bảo vệ hỏi tôi: “Đi uống café hả em? Sao mặt lại buồn buồn thế!”. Tôi giật mình, tự nghĩ: “trời ơi, chẳng lẽ trông mặt mình thảm thế sao?!!!”, rồi vội vàng trả lời “ Dạ không ah, tại lâu rồi em mới ghé lại!”. Sau khi biết quán mở cửa đến 11 giờ lận, tôi khấp khởi bước vào quán. Đón tôi là một không gian quen thuộc, ấm cúng nhưng cách bày trí cũng đã thay đổi đi ít nhiều. Chiếc đàn piano nằm ở góc phòng đã không còn nữa, bàn ghế được thay đổi toàn bộ, trông sang trọng hơn. Giờ này quán cũng chỉ còn có vài người, theo thói quen tôi tìm cho mình một chỗ gần cửa sổ, nơi mà trước đây tôi và anh vẫn thường hay ngồi. Ngồi ở đây tôi có thể đưa mắt quan sát người đi đường bên ngoài, đó là điều mà trước đây tôi thích nhất. Tôi tự gọi cho mình một lon coca. Mệt mỏi, cùng cô độc tôi thả mình xuống chiếc ghế dễ chịu, đầu gối lên mặt bàn, mắt mơ màng tôi trông ra xa. Qua tấm cửa kính trong suốt tôi thấy mọi người đang vội vã, dù bây giờ trời đã về khuya. Các cặp tình nhân, sau một đêm vui vẻ, sánh bước cùng nhau. Từng tốp thanh niên, hò reo vang cả một góc phố.</p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/lonely-coffee.png"><img class="aligncenter size-full wp-image-2694" title="lonely coffee" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/lonely-coffee.png" alt="lonely coffee Boulevard" width="550" height="578" /></a></p>
<p>Tôi ngồi đây, nhìn lon coca trước mắt, bao kỷ niệm lại ùa về. Nhớ lúc trước mỗi lần anh hẹn tôi đến đây anh đều hỏi: “Đan uống gì?”. Bình thường, tôi không thích ăn uống gì trước mặt anh cả (có lẽ bạn thầy khó hiểu, nhưng ngay cả đến bản thân tôi cũng không thể hiểu được) nên thường hay trả lời cộc lốc: “ Không, Đan không muốn uống gì cả”. Ban đầu, anh cũng ngại mình nên thôi. Sau này, thân nhau rồi, anh mới sửa khéo mình, anh bảo: “Mình đến quán người ta, người ta phục vụ mình, mình cũng nên uống cái gì đó coi mới phải chứ”. Mình thì thấy ngượng quá, ngẫm anh nói cũng có lý, nên đành nghe theo. Thế là sau này mỗi lần gặp nhau, tôi lại hay có thói quen gọi một lon coca, rồi để đó, không hề uống. Anh bảo: “Uhm, vậy cũng được, như vậy lát mình có thể mang về”. Nhưng có đôi khi, cả hai cùng vội về mà quên mang cả lon coca. Trên đường về, sực nhớ ra, anh nói: “Trời, lúc nãy mình lại quên mang lon coca về”. Lúc đó hai đứa chỉ còn biết cười với nhau. Vậy mà, mau thật, đã một năm rồi. Giờ đây cũng nơi này, em cũng ngồi chỗ anh từng ngồi, trước mặt em vẫn là một lon coca, nhưng phía đối diện lại chỉ là một chiếc ghế lạnh lẽo, trống không. Em mệt mỏi quá, nhớ anh quá. Và trong một phút, lý trí không còn ngự trí trong em, ngón tay lơ đễnh, gửi anh một tin nhắn: “Em say rồi, phải làm sao đây?”. Tin nhắn được gửi đến một dãy số quen thuộc, mà em đã nhớ như in không biết tự bao giờ. Máy báo tin đã được nhận, nghĩa là anh vẫn còn dùng số này. Nhưng một phút, hai phút, rồi 30 phút không có tín hiệu trả lời. Nước mắt tự nhiên lăn dài một cách vô thức. Anh đã thực sự quên em rồi sao? Em giờ đây đối với anh như một đốm nhỏ ký ức mà anh không mấy quan tâm, bụi thời gian có thể phủ nhòa lên nó hay không anh cũng không màng đến. Từng giọt, từng giọt tuôn rơi…em mới hiểu ra một điều rằng: em giờ đây nên từ bỏ, cuộc đời em và anh có lẽ sẽ không còn gặp nhau nữa. Đúng lúc ấy, người phục vụ đến bên nhắc nhở: em ơi, quán chúng tôi sắp đóng cửa rồi ạ!”. Bần thần, tôi đứng dậy, có cảm giác như mình vừa trở về từ một miền ký ức xa xăm. Tay chân loạng choạng tôi bước vội ra cửa. Đứng xoay lưng nhìn lại căn quán bé nhỏ, chứa nhiều kỷ niệm của tôi và anh. “Boulevard” cái tên gắn với một bài hát buồn, một câu chuyện tình buồn” và giờ đây có lẽ cũng là một kết thúc rõ ràng cho cả tôi và anh.</p>
<p>Có lần anh từng bảo với tôi rằng: “Có lẽ tại kiếp trước Đan nợ Huy nên mới như vậy”. Nhưng có lẽ giờ đây duyên nợ giữa tôi với anh cũng đã hết rồi. Mai này nếu trên đường đời, có vô tình bước qua nhau, cũng xin chúc nhau một câu “hạnh phúc”, anh nhé!</p>
<p><em>“Anh, buông ra.</em></p>
<p><em>Anh không buông ra đấy”</em></p>
<p><em>Thế mà anh thực sự buông ra, em đau lòng biết nhường nào.</em></p>
<p><strong>Huỳnh Như</strong></p>
<div id="crp_related"> </div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2693/boulevard/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cà Phê Đã Từng Thấy</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2716/ca-phe-da-tung-thay/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2716/ca-phe-da-tung-thay/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 May 2012 15:46:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[đã từng thấy]]></category>
		<category><![CDATA[cà phê]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2716</guid>
		<description><![CDATA[Kí ức của chúng ta là những mảnh vụn lúc dày lúc mỏng, lúc xa lúc gần. Những mảnh vụn rời rạc ấy ghép lại thành một bức tranh có người thấy đẹp, có người thấy không nhưng đó vẫn là một phần quan trọng đã từng đi qua trong đời. Ở một góc phòng của café ĐÃ TỪNG THẤY, bạn có thể sờ tay lên chiếc tivi cửa lùa đen trắng ngày trước là báu vật của cả xóm nhỏ. Ngả lưng ra ghế, bạn nhắm mắt lắng nghe tiếng radio phát đi những giai điệu xa xưa. Mỗi...<a href="http://gocsuyngam.com/2716/ca-phe-da-tung-thay/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-9.jpg"><img class="alignright size-medium wp-image-2717" title="datungthay (9)" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-9-202x300.jpg" alt="datungthay 9 202x300 Cà Phê Đã Từng Thấy" width="202" height="300" /></a></p>
<blockquote><p>Kí ức của chúng ta là những mảnh vụn lúc dày lúc mỏng, lúc xa lúc gần. Những mảnh vụn rời rạc ấy ghép lại thành một bức tranh có người thấy đẹp, có người thấy không nhưng đó vẫn là một phần quan trọng đã từng đi qua trong đời.</p>
<p>Ở một góc phòng của café ĐÃ TỪNG THẤY, bạn có thể sờ tay lên chiếc tivi cửa lùa đen trắng ngày trước là báu vật của cả xóm nhỏ. Ngả lưng ra ghế, bạn nhắm mắt lắng nghe tiếng radio phát đi những giai điệu xa xưa. Mỗi bữa trưa, bạn tìm về cảm giác quây quần bên mâm cơm gia đình với thực đơn mộc mạc, kèm theo cà pháo mắm tôm, dưa giá rau luộc bình dị…tất cả đều đã từng là 1 phần cuộc sống mỗi người chúng ta.</p>
<p>ĐÃ TỪNG THẤY là nơi để trở về. Hãy đừng vướng bận để thả lòng mình nhẹ tênh, bay đậu về những ngày xưa.</p></blockquote>
<p>Đó là lời đề tựa của một quán cà phê đã khiến tôi phải cất công lặn lội đi tìm <img src='http://cdn.gocsuyngam.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt="icon smile Cà Phê Đã Từng Thấy" class='wp-smiley' title="Cà Phê Đã Từng Thấy" /> </p>
<p>Nằm lạc trong một con hẻm nhỏ của đường Hàm Nghi, Đã Từng Thấy dẫn dắt người uống cà phê về một thế giới riêng, của những kệ sách, bảng hiệu, của những mảnh ghép về một Sài Gòn trong quá khứ. Đã Từng Thấy, giống như một cuốn sách ảnh, lưu giữ những gì đã từng vang bóng một thời trong không gian ấm cúng của mình.</p>
<p>Không quá rộng, nhưng Đã Từng Thấy mang đến cho khách đến thăm một cảm giác thoải mái, ấm cúng bởi cách bài trí gọn gàng, sạch sẽ, cũng như sự ân cần của những người phục vụ.</p>
<p>Trong thời gian sắp tới, anh Đạt (chủ quán) sẽ xây dựng một không gian đọc riêng dành cho các bạn yêu sách ^^ Nên bạn nào yêu sách, có thể ghé quán và thưởng thức thử hen. Lưu ý là nên ghé quán từ khoảng 3h trở đi, sẽ yên tĩnh hơn vì buổi trưa Đã Từng Thấy bán cơm trưa văn phòng hương vị gia đình nên rất đông khách.</p>
<p>Địa chỉ: 89/15 Hàm Nghi, Quận 1</p>
<p>Website: <a target="_blank" href="http://datungthay.com/" target="_blank">http://datungthay.com</a></p>
<h3>Một số hình ảnh của Đã Từng Thấy</h3>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-91.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-91.jpg" alt="datungthay 91 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (9)" width="485" height="720" class="aligncenter size-full wp-image-2725" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-8.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-8.jpg" alt="datungthay 8 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (8)" width="720" height="430" class="aligncenter size-full wp-image-2724" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-7.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-7.jpg" alt="datungthay 7 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (7)" width="479" height="720" class="aligncenter size-full wp-image-2723" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-6.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-6.jpg" alt="datungthay 6 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (6)" width="720" height="483" class="aligncenter size-full wp-image-2722" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-5.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-5.jpg" alt="datungthay 5 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (5)" width="480" height="720" class="aligncenter size-full wp-image-2721" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-4.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-4.jpg" alt="datungthay 4 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (4)" width="720" height="480" class="aligncenter size-full wp-image-2720" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-2.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-2.jpg" alt="datungthay 2 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (2)" width="720" height="272" class="aligncenter size-full wp-image-2719" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-1.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-1.jpg" alt="datungthay 1 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (1)" width="720" height="368" class="aligncenter size-full wp-image-2718" /></a></p>
<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-9.jpg"><img src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/datungthay-9.jpg" alt="datungthay 9 Cà Phê Đã Từng Thấy" title="datungthay (9)" width="485" height="720" class="aligncenter size-full wp-image-2717" /></a></p>
<div id="crp_related"><ul><li><a href="http://gocsuyngam.com/2512/ca-phe-va-nguoi/" rel="bookmark" class="crp_title">Cà phê và người</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1579/nang-sai-gon-mua-ha-noi/" rel="bookmark" class="crp_title">Nắng Sài Gòn, Mưa Hà Nội&#8230;</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/753/cafe-mot-minh/" rel="bookmark" class="crp_title">Cà phê một mình</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1540/ca-phe-sai-gon-va-nhung-dieu-rat-rieng/" rel="bookmark" class="crp_title">Cà phê Sài Gòn và những điều rất riêng</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1050/m%c6%b0a-dem/" rel="bookmark" class="crp_title">Mưa đêm</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2716/ca-phe-da-tung-thay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của thành công</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2690/ban-chat-cua-thanh-cong/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2690/ban-chat-cua-thanh-cong/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 May 2012 02:00:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[thành công]]></category>
		<category><![CDATA[văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2690</guid>
		<description><![CDATA[Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi...<a href="http://gocsuyngam.com/2690/ban-chat-cua-thanh-cong/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/success-target.jpg"><img class="alignright  wp-image-2691" title="success target" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/success-target.jpg" alt="success target Bản chất của thành công" width="273" height="357" /></a>Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.</p>
<p>Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.</p>
<p>Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?</p>
<p>Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.</p>
<p>Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?</p>
<p>Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.</p>
<p>Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.</p>
<p>Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.</p>
<p>Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!</p>
<p>Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.</p>
<p><strong>Hà Minh Ngọc</strong></p>
<div id="crp_related"><ul><li><a href="http://gocsuyngam.com/839/dau-cau/" rel="bookmark" class="crp_title">Dấu câu</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1666/1666/" rel="bookmark" class="crp_title">Đăng ký</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/226/gia-ma-duoc-chet-di-mot-luc/" rel="bookmark" class="crp_title">Giá mà được chết đi một lúc</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1217/ngap-ngung/" rel="bookmark" class="crp_title">Bạn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi&#8230;</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1697/khi-yeu-mot-nguoi/" rel="bookmark" class="crp_title">Khi yêu một người</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2690/ban-chat-cua-thanh-cong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hãy để em được sinh con</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2679/hay-de-em-duoc-sinh-con/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2679/hay-de-em-duoc-sinh-con/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 15 May 2012 02:00:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[anh]]></category>
		<category><![CDATA[Em]]></category>
		<category><![CDATA[sinh con]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2679</guid>
		<description><![CDATA[Nhớ&#8230; một nỗi nhớ không đặt được thành tên&#8230;..Nhớ anh thật nhiều dù cho ngày nào em cũng được anh ôm trong vòng tay ấm áp. Em luôn tự hào với bạn bè rằng mình là người đàn bà hạnh phúc khi bên em có một người đàn ông hết lòng như anh. Em từng buồn thật nhiều khi thấy rằng cuộc đời không công bằng với em, em không có được những điều mà một người phụ nữ bình thường ai cũng có. Em lúc nào cũng yếu đuối mỏng manh, sống bằng cây bút và những trang sách,...<a href="http://gocsuyngam.com/2679/hay-de-em-duoc-sinh-con/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nhớ&#8230; một nỗi nhớ không đặt được thành tên&#8230;..Nhớ anh thật nhiều dù cho ngày nào em cũng được anh ôm trong vòng tay ấm áp. Em luôn tự hào với bạn bè rằng mình là người đàn bà hạnh phúc khi bên em có một người đàn ông hết lòng như anh.</p>
<p>Em từng buồn thật nhiều khi thấy rằng cuộc đời không công bằng với em, em không có được những điều mà một người phụ nữ bình thường ai cũng có. Em lúc nào cũng yếu đuối mỏng manh, sống bằng cây bút và những trang sách, không thể làm những công việc nặng nhọc dù đó chỉ là những thứ mà những người phụ nữ khác họ cho là tầm thường. Em không thể tự mình đi xe máy, không thể tự mình lang thang trên phố, không thể tự mình bước lên một chiếc xe buýt để đi đâu đó&#8230;</p>
<p>Bất kỳ việc gì em muốn làm cũng bị hạn chế bởi em không thể tự mình đi. Dù em không phải là kẻ tàn tật tới mức không có một đôi chân hay mù đôi mắt, em có tất cả những thứ đó nhưng chúng lại không hoàn hảo, đôi chân quá ngắn và một trái tim quá mong manh đã hạn chế của em tất cả. Nhưng anh đã đến bên em và bù đắp cho em tất cả những điều đó. Anh đã đưa em đi tới bất kỳ nơi nào mà em muốn, dù ước muốn ấy chỉ trong lòng em thôi, không khi nào em phải nói ra nhưng anh biết hết.</p>
<p>Nhiều khi em tự hỏi tại sao anh yêu em&#8230;Đó là một câu hỏi ngu ngốc, dẫu biết là như thế nhưng em vẫn muốn hỏi bởi anh là một người đàn ông hoàn hảo, không chỉ trong mắt em mà trong mắt mọi người xung quanh. Một người đàn ông 1m70 khỏe mạnh đẹp trai, con một trong một gia đình gia giáo nề nếp, một chàng trai Hà Nội gốc nguyên chất. Một thầy giáo với công việc ổn định ở một trường chuẩn quốc gia&#8230; Tất cả những điều đó tạo nên ở anh một sức hút kỳ lạ và là một niềm mơ ước của nhiều cô gái.</p>
<p>Nhưng 6 năm rồi từ khi quen em, một khoảng thời gian không dài nhưng đủ để anh hoàn thiện mình từ một chàng sinh viên ngây thơ trưởng thành là một người đàn ông hoàn hảo như hôm nay, anh đã luôn bên em, từng ngày từng ngày chiều theo mọi sở thích ngớ ngẩn của em, luôn mỉm cười chiều theo những mè nheo của em&#8230;. Tất cả những điều đó đã làm em thay đổi suy nghĩ &#8211; cuộc đời này thật công bằng đấy chứ.</p>
<p>Em không thấy bất công với em nữa anh à. Vì nếu để đánh đổi tất cả những thứ mà những người phụ nữ bình thường khác có được để ngày nào cũng rúc vào ngực anh ấm áp và bình yên thì em cũng chấp nhận một cách vui vẻ.</p>
<p>Ngày xưa khi chưa bước chân về nhà anh em sợ lắm. Sợ như một nỗi ám ảnh kinh hoàng cả trong những giấc mơ. Đã có lúc em nghĩ hay chúng mình chia tay nhau để em không phải đối mặt với gia đình anh, để không bị gia đình anh nhìn em bằng một con mắt vừa coi thường vừa thương hại. Đã có lúc em tự đặt mình vào địa vị của mẹ anh khi mà bà đã dành cả cuộc đời cho cậu con trai duy nhất, để kết quả đạt được sau hơn 20 năm là một cậu con trai hoàn hảo để bà luôn được ngẩng mặt lên mà tự hào.</p>
<p>Thế mà gì đây, cậu con trai quý tử đang đưa về cho mẹ một cô con dâu trong tương lai chỉ cao có 1m40, một cô gái mang khuôn mặt già dặn của một người phụ nữ nhưng lại mang một thân hình của một học sinh lớp 5, đi bên con trai mẹ như một chiếc đũa cả đặt cạnh một chiếc đũa ăn cơm. Dù cho học thức tương ứng nhau nhưng càng nhìn thì sẽ chỉ càng thấy buồn vì sao cô con dâu nhỏ bé thế, mong manh và rồi cháu mẹ sau này sẽ ra sao, liệu cô con dâu nhỏ bé ấy sẽ làm được gì, sẽ sinh đẻ ra sao, lại còn là gái nhà quê nữa.</p>
<p>Dù em cũng là con nhà gia giáo nhưng cách Hà Nội những 200 cây số ở một vùng rừng núi mênh mông mà mẹ chỉ biết đến qua sách báo. Ôi mênh mông, cái gì cũng mênh mông và mong manh kinh khủng. Và em sợ em sợ đôi mắt của mẹ anh, sợ nỗi buồn của bà, sợ sự thất vọng của bà biết nhường nào.</p>
<p>Nhưng quả thật số phận đã lại mỉm cười với em thêm một lần nữa, thay vào cái nhìn bất ngờ và thất vọng, mẹ anh đã đón em như đón một đứa con gái đi xa về thăm mẹ trong lần gặp đầu tiên. Mẹ tươi cười, vui vẻ và vô tư tâm sự dạy bảo em như dạy một đứa con gái, mẹ làm như thể em đã từng tồn tại trong nhà anh trong suốt những năm tháng qua chứ không phải là lần đầu tiên bước về, và mẹ coi như chuyện em nhỏ bé mong manh thế là chuyện mẹ đã biết từ lâu lắm rồi. Trong mắt mẹ không có chút gì là ngạc nhiên&#8230;.</p>
<p>Em đã bật khóc, khóc từ trong tim khóc ra và không biết từ lúc nào nữa em đã mở lòng mình tâm sự với mẹ anh như chính mẹ em vậy. Bên bà em cảm nhận được sự bình yên ấm áp chứ không có chút gì là thương hại hay coi thường. Mọi nỗi sợ hãi trong em tan biến, giờ mỗi khi về nhà anh em háo hức vui vẻ như về chính nhà bố mẹ mình&#8230;.</p>
<p>Thời gian trôi qua và giờ đây đến anh cũng phải ghen tỵ với em vì không biết tự khi nào bố mẹ anh coi em đương nhiên như một đứa con gái trong nhà khi cái gì cũng được chia đều cho cả anh và em. Chúng mình tự dưng giống như hai anh em ruột, khi chí chóe lừa việc nhà cho nhau bị mẹ mắng, khi em mách mẹ om sòm vì anh đòi chia tiền mừng tuổi mà mẹ mừng cho em, khi bố bảo có mảnh vải đẹp lắm bảo mẹ may cho hai đứa chúng nó mỗi đứa một cái áo, cái gì cũng bằng nhau không là tỵ nạnh&#8230;.</p>
<p>Em biết để có được những điều đó không phải là đương nhiên nếu như anh không là người khôn khéo đứng giữa em và mẹ. Anh đã để em thật đẹp trong mắt mẹ anh, để em là một cô gái biết bù đắp những thiếu hụt về thể chất của mình bằng sự khéo léo và trí thông minh, là một cô gái chung thủy và biết yêu anh hết mình. Có thể sự thật em chỉ làm được một phần mười trong số đó nhưng anh đã làm mẹ tin mà bỏ qua tất cả những khiếm khuyết của em.</p>
<p>Anh là người đàn ông mạnh mẽ và quyết đoán trong mọi chuyện, nhưng em đã phải nhìn những giọt nước mắt của anh lăn dài trên má sau khi chứng kiến một bệnh nhân mắc bệnh tim qua đời vì sinh con. Anh đã khóc đã cầu xin em trong nỗi đau thắt chặt vào tim, trong sự đấu tranh giữa chữ hiếu và chữ tình.</p>
<p>&#8220;Em à! hay mình không sinh con nữa, anh thấy mong manh quá anh sợ mất em, nếu em vẫn quyết định sinh con thì em đẻ em phải nuôi chứ anh không nuôi con hộ em đâu. Anh chỉ làm bố nó thôi chứ anh không làm mẹ nó hộ em đâu. Nếu em lừa anh sinh con rồi em ra đi mãi mãi anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em, anh sẽ hận em suốt đời. Hay chúng mình cứ giả vờ có con giả vờ là em mang bầu rồi đến đúng ngày đúng tháng anh sẽ mua một đứa con về cho em để mọi người nghĩ rằng đó là con em sinh ra. Anh chấp nhận mang tội đại bất hiếu với gia đình dòng họ chứ anh không thể để mất em vào tay thần chết chỉ vì con&#8221;&#8230;</p>
<p>Những lời anh nói như nhỏ máu trong tim em, người đàn ông của em à, tại sao chứ tại sao anh lại yêu em nhiều đến thế để em càng đau khổ và không thể rời xa anh được. 6 năm yêu nhau anh là mối tình đầu và cũng là mối tình duy nhất của đời em. Anh cũng thế, tình yêu của chúng mình quá đẹp và quá thánh thiện tới mức nhiều người ghen tỵ. Phải chăng trời cũng ghen với 1 tình yêu quá trọn vẹn của hai đứa mình để rồi trời không tha cho em khi bắt em phải mang trong mình căn bệnh tim quái ác này để cơ hội có con của chúng mình là quá mong manh.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/little-son.jpg"><img class=" wp-image-2680 aligncenter" title="little son" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/little-son.jpg" alt="little son Hãy để em được sinh con " width="546" height="364" /></a></p>
<p>Nhưng anh à, anh cứ để em được sinh con đi, em hứa sẽ không bỏ rơi hai bố con anh đâu, em tham lam lắm, em tham cả với thần chết, em sẽ chiến đấu với thần chết và chắc chắn thần chết sẽ phải thua em thôi. Anh vẫn bảo em là kẻ ngang bướng và nghị lực mà, tội gì em phải sinh con ra rồi xa nó chứ, con em cơ mà. Em sẽ chăm sóc nó và bên nó cho tới khi nó trưởng thành, lúc đó em còn chăm cả cháu nữa chứ.</p>
<p>Và em chả dại gì mà rời xa anh đâu, bởi bên anh em luôn được bình yên và hạnh phúc luôn được cưng chiều mè nheo muốn gì được đấy, vậy thì tội gì em phải xa anh, phải không nào. Anh cứ yên tâm nhé em hứa đấy.</p>
<p>Em sẽ là mẹ của con anh, ngoài em ra em không cho phép ai được làm điều đó. Em tham lam và ích kỷ vậy đấy anh à. Anh hãy tin em nhé em không muốn anh là người con bất hiếu của dòng họ và em muốn em phải có con với người đàn ông em yêu.</p>
<p>Chính anh đã là người cứu em thoát khỏi tay thần chết cách đây 6 năm nếu như lúc đó anh không đi bên em, không mang đến cho em một tình yêu diệu kỳ như thế thì em đã buông xuôi tất cả rồi.</p>
<p>Anh hãy chiều em thêm 1 lần này nữa thôi anh nhé, hãy tặng cho em món quà của sự sống thêm một lần nữa. Hãy để em được sinh con dù đó là một cuộc chiến nhưng em hứa em sẽ là người chiến thắng bởi sau em luôn có anh và tình yêu anh dành cho em.và em muốn anh là người đàn ông đáng được hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn.</p>
<p><strong>(Sưu tầm)</strong></p>
<div></div>
<div id="crp_related"><ul><li><a href="http://gocsuyngam.com/766/tot-nghiep-2011/" rel="bookmark" class="crp_title">6 môn thi tốt nghiệp THPT 2011</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2028/giang-sinh-roi-anh-co-ve-cung-em/" rel="bookmark" class="crp_title">Giáng sinh rồi, anh có về cùng em?</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/776/thu-gui-me/" rel="bookmark" class="crp_title">Thư gửi mẹ</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1718/thu-gui-me-cua-con-loi-cua-mot-thai-nhi/" rel="bookmark" class="crp_title">Thư gửi mẹ của con &#8211; Lời của một thai nhi</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2539/sach-hay-sinh-vao-ngay-xanh/" rel="bookmark" class="crp_title">Sách hay: Sinh Vào Ngày Xanh</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2679/hay-de-em-duoc-sinh-con/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>11</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những khoảng trống không phải để lấp đầy</title>
		<link>http://gocsuyngam.com/2676/nhung-khoang-trong-khong-phai-de-lap-day/</link>
		<comments>http://gocsuyngam.com/2676/nhung-khoang-trong-khong-phai-de-lap-day/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 May 2012 02:00:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phong Linh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[cô đơn]]></category>
		<category><![CDATA[khoảng trống]]></category>
		<category><![CDATA[lấp đầy]]></category>
		<category><![CDATA[phạm lữ ân]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://gocsuyngam.com/?p=2676</guid>
		<description><![CDATA[Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry cuả nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc. &#8230;Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ:&#8221;Nào có ai hiểu lòng ta&#8221;. &#8230;Cô độc. Đó là khi tâm sự ngổn ngang trong lòng mà ko biết tỏ cùng...<a href="http://gocsuyngam.com/2676/nhung-khoang-trong-khong-phai-de-lap-day/" rel="nofollow">Xem Tiếp </a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/Like_Emptiness.jpg"><img class="alignright  wp-image-2677" title="Like_Emptiness" src="http://cdn.gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2012/05/Like_Emptiness-682x1024.jpg" alt="Like Emptiness 682x1024 Những khoảng trống không phải để lấp đầy" width="286" height="430" /></a>Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry cuả nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc.</p>
<p>&#8230;Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ:&#8221;Nào có ai hiểu lòng ta&#8221;.</p>
<p>&#8230;Cô độc. Đó là khi tâm sự ngổn ngang trong lòng mà ko biết tỏ cùng ai, kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất. Là khi ta thấy như mình bị bỏ lại đằng sau trong một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn mình một nỗi buồn dai dẳng không tên. Và rất nhiều khi, chỉ là nỗi buồn vô cớ.</p>
<p>&#8230;Cô độc là một tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chay sự cô độc bằng cách&#8230;ngủ vùi. Có ngừoi cố lấp nó bằng niềm vui ồn ào ở vũ trường hay trong những trò games, có người gặm nhấm nó bằng nước mắt. Có ngừoi thăng hoa vào nghệ thuật. Nhưng cũng có người bị nó bủa vây ko lối thoát, để rồi tìm đến cái chết chỉ vì cảm thấy quá cô đơn.Ít hay nhiều, khi rơi vào sự cô độc, chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình chỉ còn là một khoảng không đáng sợ, và ta tự hỏi:&#8221;Phải làm sao để lấp đầy khoảng trống này đây?&#8221;</p>
<p>&#8230;Nhưng, bạn biết không, những khoảng trống đó không phải để lấp đầy&#8230;</p>
<p>&#8230;Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những ngừoi, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta ôối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một ngừoi thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con ngừoi.</p>
<p>&#8230;Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ haiku này:</p>
<p>&#8221; Những lỗ trống trong củ sen</p>
<p>Khi ta ăn</p>
<p>Ăn luôn cả nó&#8221;</p>
<p>&#8230;Bạn thấy chăng? những lỗ trống là một phần của củ sen, cũng như sự cô độclà một phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói:&#8221;Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc&#8221; nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cũng đừng ngại nói:&#8221;Hãyđể tôi một mình lúc này&#8221; nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thừơng. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở một điều: cách chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống, bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng muốn bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp nó thì nó càng dễ quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện với nó.</p>
<p>&#8230;Người ta gọi tuổi mới lớn là:&#8221;tuổi biết buồn&#8221;. &#8220;biết buồn&#8221; tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng tróng trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm những nỗi buồn nhưng cũng ko bao giờ thiếu niềm vui&#8230;</p>
<p><strong>Phạm Lữ Ân</strong></p>
<div></div>
<div id="crp_related"><ul><li><a href="http://gocsuyngam.com/1853/khoang-trong-sau-lung/" rel="bookmark" class="crp_title">Khoảng trống sau lưng</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2162/khoang-trong-con-lai/" rel="bookmark" class="crp_title">Khoảng trống còn lại</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/799/quy-trong-tung-giay-phut/" rel="bookmark" class="crp_title">Hãy biết quý trọng từng giây phút mà bạn có!</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/1668/nhung-nguoi-da-ra-di/" rel="bookmark" class="crp_title">Những người đã ra đi&#8230;</a></li><li><a href="http://gocsuyngam.com/2120/di-qua-ngay-voi-va/" rel="bookmark" class="crp_title">Đi qua ngày vội vã</a></li></ul></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://gocsuyngam.com/2676/nhung-khoang-trong-khong-phai-de-lap-day/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Database Caching 7/18 queries in 0.072 seconds using disk: basic
Object Caching 1564/1566 objects using disk: basic
Content Delivery Network via cdn.gocsuyngam.com

Served from: gocsuyngam.com @ 2012-05-19 15:11:36 -->
