Em – đêm – và câu chuyện về niềm tin

Mặt Trời buông xuống, phố lên đèn!

3219472355 d0af3673ce z Em – đêm – và câu chuyện về niềm tin

Lại một đêm nữa! Sài Gòn, phố thị phương nam xa xôi bước vào đêm và khoác lên mình chiếc áo lộng lẫy, nào đèn đường sáng choang, nào đèn neon xanh đỏ của những cửa hiệu hào nhoáng, đèn của xe cộ nượp nượm hối hả gọi nhau tới lui để về cho kịp bữa cơm chiều, và đèn từ những căn gác trọ nhỏ không tên. Đã từ lâu rồi, người ta thường nhắc đến lối sống vũ bão của thời đại mới, thời đại phẳng, thời đại của gõ và click, thời đại của những câu chuyện ý nhị ngắn ngủi qua những bữa ăn, thời đại của những nổi niềm bị nhồi nhét vào tâm thức cho chúng tự mài mòn rồi trôi vào miền nào đó xa lắm của tâm khảm từ khi nào không hay.

Câu chuyện về niềm tin bắt đầu. Bắt đầu bằng những mơ mộng xa lắm và đẹp lắm của cái thưở năm mười khôn lớn.
- “Con sẽ làm bác sĩ”
- “Con sẽ làm kĩ sư”
- “Con sẽ làm họa sĩ”

và vân vân những ước mơ nhỏ xinh của trẻ con, chúng thật đáng yêu, và những mơ ước bình dị ấy cũng vô cùng dễ thương, không hề lắng lại tí lo nghĩ xa xôi. Và hình như càng có tuổi, con người ta thường kéo những mơ ước lại gần với tầm với mình hơn. Cũng đúng nhỉ, vì lớn lên một chút, giẫm phải đá, vấp phải dây, gặp phải những thất bại từ ít đến nhiều trong cuộc sống, rồi bắt đầu nhìn mình một cách gần gũi hơn, thiết thực hơn. Những ước mơ cũng theo đó gần lại, theo một cách nào đó, để ta có thể với tới được. Hóa ra đa phần con người ta càng sống lại càng sợ chính bản thân mình hơn, đa số mọi người thận trọng hơn để tránh bản thân rơi vào trạng thái hụt hẫng, để không phải đau nhói lên khi những chuyện không hay ập đến, và em – con người trong em – đã khác đi tự bao giờ.

Em sẽ chỉ còn là chiếc bóng như bao chiếc bóng cứ ào ào trong chiều tan trường, hết sở. Em rồi cũng sẽ tiếp nối một lịch trình sống – làm việc – kiếm tiền – quay lại, thấy mình đã bạc mái đầu từ khi nào không hay. Đơn giản chỉ vì em đã lãng quên những ước mơ ngày thơ, đúng hơn là em đã để quên ở đâu mất những mộng mơ đẹp nhất, vô tư và dũng cảm nhất mà thượng đế ban tặng – niềm tin. Dù em đã cố gắng một lần, hai lần, hàng chục lần và rồi những cố gắng ấy đều không được đáp trả xứng đáng, rằng em cảm thấy cuộc sống này đôi lúc bất công đến ngạt thở và em chỉ muốn nhảy xổ ra cào cấu, xé toạt những trái ngoáy ấy ra, mà em không thể! Nếu như em đang đi trên con đường đó, thì chẳng bao lâu, em sẽ giống như những con búp bê xinh đẹp, những chú rối ngoan ngoãn chảy trôi theo dòng đời không phẳng lặng, và tâm em đã vì vậy mà không ngơi những con sóng cồn cào.

Puppet Story  Begins   1 of 12 by terryfn Em – đêm – và câu chuyện về niềm tin

Một lần đi em, một lần tìm về với đêm nhé! Không phải đơn giản vì em không ngủ được rồi đâm ra trằn trọc, nghĩ ngợi. Mà là một lần nào đó, vô tình hay cố ý, em thức một đêm, ngắm nhìn cái yên bình của con đường ào ào xe cộ mới ban chiều, lắng nghe tiếng gió vi vu, tiếng dép, tiếng chổi của các anh chị quét dọn ban đêm, tiếng lóc cóc hàng mì gõ đầu ngõ, tiếng thở nhẹ nhàng của mẹ em khi ngủ, hít thở mùi hoa đêm, mùi đất ẩm sau cơn mưa. Em sẽ thấy yên lắng lắm!. Em sẽ thấy cuộc sống mình cũng như một ngày dài với nắng ban mai, rực rỡ, với cái oi buổi trưa gay gắt, với cơn chiều vội vã và một đêm thật vắng lặng tiếng người. Và những nốt lặng ấy sẽ giúp em suy nghĩ về em, về những việc em đang làm, về những thứ em đang theo đuổi, về những quyết định, chọn lựa cho em sau này.
Một lần đi em, một lần lặng đi giữa đêm khuya để lắng nghe đời gọi tên em thật khẽ. Một lần chìm giữa sự sáng tối của những cái tên trên mạng, một lần ngắm nhìn mọi người vẫn tiếp tục cuộc sống của mình dù đêm đã trở mình. Những ánh đèn thì ảo, nhưng sự sáng tối thì rất thật. Và mỗi khi nick ai đó sáng lên, em lại thấy như một ngọn lửa nữa thắp vào lòng, ấm lại. Có những người em quen, có những người không, nhưng hơn hết em biết rằng chung quanh mình cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, mọi người vẫn đang làm việc. Khi ấy, em biết rằng mình không đơn độc. Em nhấm nháp nỗi cô đơn trong đêm bằng những suy nghĩ lặng và sâu. Nhấm nháp từng cơn gió luồn qua khe cửa, nhấm nháp những bản nhạc dìu dặt mà bình thường nhạt nhòa trong tiếng xe cộ ồn ã. Trong đêm em sống thật với chính mình hơn, không phải vờ khóc cười cho một điều gì đó, không phải nhoẻn miệng cho những niềm đau và bật khóc chỉ đệ mọi người trông thấy. Trong đêm, em là chính mình. Đôi khi em tự hỏi, giá như trong cuộc sống hàng ngày, em có thể là chính em, sống những gì của em mà không phải dò xét cảm xúc của những người chung quanh thì hay biết mấy. Nhưng cuộc sống bắt em phải sống với những gì không thật. Giá mà, sống thật với lòng, dù chỉ trong chốc lát…

Là con người là em cần biết khóc, cười, biết yêu và biết giận. Là em phải biết sống, biết mưu sinh,đấu tranh để sống – đó là Con; là em phải biết sống thật tốt cho bản thân và lo toan cho những người em thương yêu, để vỗ về những bình yên trong các ngóc ngách giữa cuộc sống bủa vây bởi toan tính, đua giành. Vậy nên, em phải giữ vững niềm tin em nhé! Người ta mãi nói về niềm tin theo cách này hay cách khác, nhưng em hãy tìm một cách để giữ vững niềm tin của chính mình. Sẽ có lúc, em thấy mình mất gần như là tất cả, những của cải vật chất, những tình cảm mà em chắt chiu, dành dụm trong bao ngày dài; sẽ có lúc, em thấy những cố gắng của mình dường như vô nghĩa trước những trái ngoáy của cuộc đời, của long người; sẽ có lúc, em chỉ muốn một mình, chỉ thấy muốn cô đơn, sẽ chỉ muốn độc bước, trong em có lẽ chính là nỗi thất vọng, nản chí và chỉ muốn buông xuôi một lần, hai lần rồi mãi mãi. ….

Đôi lúc, em thất vọng về cuộc đời, thất vọng về những gì chung quanh mình. Cuộc sống là vậy, không ai tô vẽ cuộc đời mãi bằng những gam màu hồng được. Cuộc sống chứa đựng những bon chen, muộn phiền, vùi dập. Cuộc sống dạy cho em nhiều điều, rằng sẽ không có phép màu giúp cho hoàng tử và cô bé lọ lem nghèo hèn đến được với nhau, rằng những ông bụt, bà tiên rốt cuộc chỉ là những hình ảnh mà con người ta vẽ ra để thắp lên hy vọng mà bước tiếp, rằng sẽ chẳng bao giờ em thấy cuộc đời sẽ ủng hộ mình. Em đã từng tin, đã từng yêu, đã từng mơ mộng. Nhưng như người ta vẫn nói: ước mơ thì hão huyền mà sự thật thì trần trụi. Nên đôi khi em mất niềm tin của mình, nên đôi khi em chìm lấp giữa những nỗi niềm trống rỗng, trong một đêm Sài Gòn nào đó…

Empty  by numbpurplehaze Em – đêm – và câu chuyện về niềm tin

Nhưng em! Trong giấc ngủ của mình, trong những đêm thật yên tĩnh, em hãy nhìn về quá khứ, nhìn về những ngày tháng vô tư, trong trẻo nhất của của đời, em có thấy mình từng là một thiên thần, ít nhất là trong mắt mẹ cha ông bà? Hãy nhìn về những ngày tháng bỏ công rèn luyện, những vui buồn, hờn giận, và lúc em thấy được thành quả của bản thân, em có thấy nhờ niềm tin, nhờ hi vọng mà em đã làm được kì tích, làm được những điều ban đầu chỉ là trong ý tưởng.

Hãy nhìn về tương lai theo một cách thật lạc quan, thật tươi sáng, em có thấy mình còn trách nhiệm với bản thân, với những người em thương yêu và cả những người yêu thương em. Hãy nhìn về những mảng đời khó khăn trong cuộc sống, những bước chân lầm lũi vắng mẹ cha, những con người thiếu đi một hình hài lành vẹn. Hãy nhìn về những đứa bé chỉ mới 4 – 5 tuổi đã phải vất vả trong cuộc mưu sinh mà một lần nào đó em bắt gặp trong một chuyến dạo đêm của mình, 2 đứa trẻ đánh giày lem luốc không có trò gì để chơi, chỉ biết tạt những tờ 500 – 1000 nhàu nhĩ. Hình ảnh hai đứa trẻ đã ám ảnh những người qua đường rất lâu, chúng liệu có đáng sống những cuộc đời như vậy hay không? Vậy thì em, em có thấy mình còn rất may mắn và còn rất đáng để sống! Sống để cho, sống để trải nghiệm và để biết mình vẫn còn hạnh phúc, thật nhiều.

Đời bao em vào lòng, trải cho em những hạnh phúc cũng như những đau buồn, để em được thỏa lòng trải nghiệm, để em hoàn thiện chính em, để em có những ngày tháng khải hoàn mà nhìn về những ngày bỉ cực, và có đạt được điều đó hay không là ở em, là ở chính ngọn lửa niềm tin trong em, ngọn lửa ấy sẽ không tắt, nhưng ngọn lửa ấy nằm trong sự cầm nắm của tay em, đừng buông nhé! Vì khổ đau nhất chính là ngọn lửa niềm tin ấy thôi còn cháy bỏng trong trái tim con người. Trải lòng mình ra, em nhé!
Hoàng Thắng

Comments

  1. alonestar says:

    cuộc sống cần có những khoảng lặng, và tôi tìm thấy khoảng lặng của mình lúc về đêm. Đêm thật tuyệt, đêm khiến con người ta sống thật với lòng mình hơn. cảm ơn bạn vì câu chuyện về niềm tin!

  2. Thục trinh says:

    Tôi đã từng bao lần thức giấc giữa đêm khuya tôi lắng nghe trong đêm khuya ấy những âm thanh rất lạ.Chính lúc ấy tôi lắng nghe lòng mình lên tiếng.Tôi nhận ra nhiều điều,trong cuộc hành trình dài của cuộc sống có bao giờ bạn trở lại là chính mình chưa hay tất cả những gì bạn trãi qua cũng chỉ là một điều gì đó quá đỗi bình thường rập khuôn trước cuộc sống hối hả bon chen .Đêm cho ta sự lặng yên đến rợn ngợp nhưng cũng là chiếc gương cho ta soi lại bả thân mình…….

  3. Lãng Khách says:

    Con người chỉ luôn nhìn ra ngoài mà quên mất phải nhìn vào trong. Chỉ luôn đánh giá người khác mà quên mất không đánh giá chính mình. Con đường tìm về với niềm tin chính là con đường tìm về với bản ngã chân thật nhất của mình – Journey to the Self. Chỉ khi nào tìm về được với bản tính nguyên sơ, sống với cái chân ngã, con người mới thấy được niềm tin.

    • em, đêm và... says:

      Tôi thích cách U nói về ”bản” và ”chân”. Mong rằng trên con đường ấy..U sẽ bản lĩnh, kiên cường và sáng suốt. Chúc thành công!

  4. trần lên says:

    đúng thật đấy. khi về đêm ta mới nhận ra được nhiều điều thú vị.
    kái cảm giác thanh thản, bình yên,và những phút trải lòng mình trong đêm tối.
    ngồi lặng lẽ một mình giữa đêm như thế có khi còn làm cho tâm hồn mình nhẹ nhõm và bất chợt có thề làm nước mắt mình rơi
    nhưng đó là những gì mà chỉ có vế đêm mới tìm thấy
    kám ơn pài viềt

  5. Trần Tuấn says:

    Một khoảng lặng để giúp mình nhìn lại nhưng gì mình đã từng trái nghiệm.
    Đã lâu rồi không thức trọn một đêm để tự nhìn lại chính bản thân mình!
    Cám ơn bài viết!

  6. thu phương nguyễn says:

    không biết nữa nhưng mọi điều ma mình cảm nhận chỉ là….empty thôi!

  7. hạnh phúc quanh ta says:

    phải chấp nhận: đau buồn hay thất bại, m sợ, rồi những lần giật m trong đêm, khóc 1m, m kiếm tìm niềm tin nơi bản thân, cái mà m sợ đánh mất, mỗi sáng thức dậy cứ nhủ lòng giữ vững niềm tin, đối mặt với thử thách trong cuộc sống này.

  8. lệ xuân says:

    tôi cũng không biết nữa… có lẽ ai cũng cảm thấy rất cô đơn, có lúc ta tưởng mình không thể nào vượt qua khỏi sự trống vắng đó. nhưng rồi tất cả rồi cũng sẽ qua, những điều tốt đẹp sẽ tới. chỉ đơn giản là lúc này ta nhìn nhận cuộc sống của mình thế nào thôi!

  9. Lee Su In says:

    Bài viết thật hay và ý nghĩa. :)

  10. rose merry says:

    Đôi khi em tự hỏi, giá như trong cuộc sống hàng ngày, em có thể là chính em, sống những gì của em mà không phải dò xét cảm xúc của những người chung quanh thì hay biết mấy. Nhưng cuộc sống bắt em phải sống với những gì không thật. Giá mà, sống thật với lòng, dù chỉ trong chốc lát…
    ước gì có thể trải lòng…cổ họng như nghẹn lại mà lòng thì đau đớn…làm thế nào vượt qua để lòng nhẹ nhàng đây!!!

  11. Chong chóng nhỏ says:

    Sao lại có 1 người đàn ông co thể hiểu thấu niềm tin của những cô gái đã ít nhất 1 lần thất bại như vậy nhỉ? Giá như em có được 1 lời an ủi này 5 năm trước đây, có lẽ em đã ko để tuột khỏi tay mình quá nhiều cơ hội. Cảm ơn Anh vì câu chuyện về niềm tin!

  12. em, đêm và... says:

    vâng. 1 đêm…đêm nay..giật mình tỉnh giấc..1 đêm của những ngày mùng trong Tết..em ngẩn ngơ..đi tìm lối đi tương lai cho chính mình..mường tượng..và lạc trong chốn niềm tin nơi anh. Với những dư vị của quá khứ, những ngẫm lặng đọng lại vẩn vơ miền hiện tại, em khao khát..cồn cào..cháy bỏng bao ước tin cho tương lai. Sống và khát khao mãnh liệt được sống ý nghĩa, năng động, nhiệt huyết như cháy, như tung, như vỡ ào trong em..nhưng đâu.. là con đường dành cho em??…

  13. lonelynomore says:

    không biết người ta quá vô tâm hay là bận bịu vì công việc,cuộc sống hằng ngày mà bỏ quên đi nhiều thứ! bầu trời về đêm vẫn đẹp biết bao! trên bầu trời thì vẫn thấp thoáng vài ngôi sao.. chỉ là không rõ bằng ở vùng quê thôi! tôi thì vẫn luôn tự nhủ mình hãy luôn sống hết mình, luôn sống cho ngày hôm nay không phải cho hôm wa hay quá khứ…bởi vì một lý do đơn giản:”chết không phải là hết!”

  14. Xíu còi says:

    Trong đêm em sống thật với chính mình hơn, không phải vờ khóc cười cho một điều gì đó, không phải nhoẻn miệng cho những niềm đau và bật khóc chỉ để mọi người trông thấy. Trong đêm em là chính mình.
    Cám ơn bài viết!

  15. cảm ơn bài viết!!
    thật ý nghĩa biết bao
    “”Đời bao em vào lòng, trải cho em những hạnh phúc cũng như những đau buồn, để em được thỏa lòng trải nghiệm, để em hoàn thiện chính em, để em có những ngày tháng khải hoàn mà nhìn về những ngày bỉ cực, và có đạt được điều đó hay không là ở em, là ở chính ngọn lửa niềm tin trong em, ngọn lửa ấy sẽ không tắt, nhưng ngọn lửa ấy nằm trong sự cầm nắm của tay em, đừng buông nhé! Vì khổ đau nhất chính là ngọn lửa niềm tin ấy thôi còn cháy bỏng trong trái tim con người. Trải lòng mình ra, em nhé!””

  16. e đã khóc khi đọc….cám ơn a đã cho e tìm lại niềm tin của chính mình
    “Hãy nhìn về tương lai theo một cách thật lạc quan, thật tươi sáng, em có thấy mình còn trách nhiệm với bản thân, với những người em thương yêu và cả những người yêu thương em. Hãy nhìn về những mảng đời khó khăn trong cuộc sống, những bước chân lầm lũi vắng mẹ cha, những con người thiếu đi một hình hài lành vẹn. Hãy nhìn về những đứa bé chỉ mới 4 – 5 tuổi đã phải vất vả trong cuộc mưu sinh mà một lần nào đó em bắt gặp trong một chuyến dạo đêm của mình, 2 đứa trẻ đánh giày lem luốc không có trò gì để chơi, chỉ biết tạt những tờ 500 – 1000 nhàu nhĩ. Hình ảnh hai đứa trẻ đã ám ảnh những người qua đường rất lâu, chúng liệu có đáng sống những cuộc đời như vậy hay không? Vậy thì em, em có thấy mình còn rất may mắn và còn rất đáng để sống! Sống để cho, sống để trải nghiệm và để biết mình vẫn còn hạnh phúc, thật nhiều.”

  17. bai viet da cho em cam xuc that ,em nghi minh se song la minh ,se song de sau nay nhin lai em se ko bao gio hoi han ,khong bao gio phai hoi tiec ,em cam thay minh hanh phuc ,may man hon so voi bao canh doi toi nghiep cua bao con nguoi ngoai kia ,co nhieu khi em met moi voi cuoc song,em thay minh bat luc va khong con du suc chong choi lai nhung nghiet nga cua cuoc doi den voi em ,em choi voi ,co don em muon co duoc tinh yeu thuong that su ,em luon muon song that voi ban than ,nhung em ko the lam duoc ,cuoc song cua em tu khi sinh ra den gio wa nguong ngiu ,no cu nhu cai gi do gia voko that ,em chua baogio thuong nguoi khac that long ,duon nhu em vo cam that su roi ,duong nhu trai tim em bang gia ,em luon song ma lang tranh su that ,em luon song ma che giau ban than minh ,khong bao gio mo long cho nguoi khac hieu em ,em nghi cuoc doi cua em ,tam hon cua em la mot tam honbuon ,doi khi em khong biet sao em lai buon ,em luon de tam hon minh roi tu do voi nhung noi buon cua ai dau ,em chua bao gio nghi minh song la co y nghia boi vi em chua co mot ngay nao song that su co y nghia ,em luon day nhung nguoi quan tam em ra xa ,vi em nghi minh ko xung dang de ho quan tam nhuvay ,boi vi em dang chan ghet ban than minh thi sao em co the de ho buon vi em,the la em cang giu kin noi buon ,cang songkhep kin hon nua,the roi em roi vao tinh trang song ma ko bao gio la minh ,song ma de moi nguoi coi em nhu lamot bi an ko loi giai,em duong nhu da tu ki ,so nguoi la ,so tiep xuc voi nguoi khac ,gio day em rat so ,em so lam ,so nhung ngay em phai co don mot minh ,em pai di mot minh tren con duong vang lang ,so roi minh bo vo lac long lam roi ,em so lam ,va em muon luc do em co nguoi quan tam em den nhuong nao gia nhu luc do em co mot nguoi ban thoi ,mot nguoi ban de em chia se thoi ,mot nguoi ban thoi,de em dua vao nguoi ban do de em dc khoc ,de em duoc nhan su quan tam that su ,the nhu em nhin lai cha co ai ca ,em cha co ai ben canh ,that su em buon lam ,noi buon nay em luon muon xoa bo no di nhuungsao kho qua a ,em met moi lam ,em da guc nga roi ,em khong con suc de guong day nua ,em chi muon ngu thiep di,ngu di khong bao gio tinh day nua ,va co le nhu the se lam em camthay giai thoat voi nhung dau kho ma em ko dangphai ganhchiu ,voi nung dau kho duong nhu troi trun phat em,em biet minh ko dang song,tham chi ko dang lam nguoi khi thay nhung canh doi con kho so hon em ,ho ko dang de phai chiu nhu vay ,em muon cuoc doi hay ban cho ho nhung gi tot dep nhat cho ho do la dieu em muon xa hoi qwan tam den ho hon,con em ,em muon ngu thoi ,va neu co mot phepmau em mong minh se thucday va song that laminh ,song nhu mot nguoi binh thuong ,biet yeuu thuong ,co duoc su yeu thuong,song vui ve ,song la minh du chi mot ngay con hon phai songca doi trong su doi lua tram nam

  18. Bài viết thật ý nghĩa! Xin cám ơn tác giả.
    Em sẽ trải lòng, sẽ giữ vững niềm tin để bước tiếp!

  19. Là em phải biết sống thật tốt cho bản thân và lo toan cho những người em thương yêu, để vỗ về những bình yên trong các ngóc ngách giữa cuộc sống bủa vây bởi toan tính, đua giành.
    Trải lòng mình ra, em nhé!

  20. nobitu_lê says:

    Đôi lúc, em thất vọng về cuộc đời, thất vọng về những gì chung quanh mình. Cuộc sống là vậy, không ai tô vẽ cuộc đời mãi bằng những gam màu hồng được. Cuộc sống chứa đựng những bon chen, muộn phiền, vùi dập. Cuộc sống dạy cho em nhiều điều, rằng sẽ không có phép màu giúp cho hoàng tử và cô bé lọ lem nghèo hèn đến được với nhau, rằng những ông bụt, bà tiên rốt cuộc chỉ là những hình ảnh mà con người ta vẽ ra để thắp lên hy vọng mà bước tiếp, rằng sẽ chẳng bao giờ em thấy cuộc đời sẽ ủng hộ mình. Em đã từng tin, đã từng yêu, đã từng mơ mộng. Nhưng như người ta vẫn nói: ước mơ thì hão huyền mà sự thật thì trần trụi. Nên đôi khi em mất niềm tin của mình, nên đôi khi em chìm lấp giữa những nỗi niềm trống rỗng

  21. thuhuong3v@gmail.com says:

    “Vì khổ đau nhất chính là ngọn lửa niềm tin ấy thôi còn cháy bỏng trong trái tim con người. Trải lòng mình ra, em nhé!”
    Hoàng Thắng ơi em muốn nói, muốn hét lên” Vâng, em nghe anh” cuộc đời không tước đi của ta thứ gì. cái gì cũng có thể tha thứ, nhưng lại khó để thể tha thứ cho chính bản thân mình. tâm hồn ai đó khô héo, tự tước đi quyền sống của mình

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Em – đêm – và câu chuyện về niềm tin