Bài thơ đôi dép

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tư khắn khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

doi dep Bài thơ đôi dép

Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa
Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen

Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn
Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn
Ngày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia

Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu

Nguyễn Trung Kiên

Comments

  1. Mình rất thích bài thơ này ! :D

  2. Mình cũng thích bài Đôi dép này lắm luôn ý. Dù sao nó cũng là bài thơ đánh dấu một bước ngọat tình cảm trong cuộc đời mình :D

  3. Hồi học lớp 12 nghe thầy dạy văn đọc bài này là đã thấy thích rồi.

  4. Co một điều lạ: Người yêu cũ đa tặng tôi hai câu qua tin nhăn:
    “Dẫu bên cạnh đã có người thay thế.
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.”
    Đó là một tình yêu đầu tiên cũng là tình yêu cuối cùng của tôi. Giờ này tôi không biết nói gì hơn, tôi vẫn còn yêu người con gái ấy.
    “Ở bên này Anh chắc có được vui.
    Em hãy nhớ đâu đó vẫn có Anh.
    Vẫn chờ mong dẫu biết là sai trái.
    Cứ như vậy tình gửi chọn cho nhau.”

  5. thanh tung says:

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
    Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu!
    minh thích điều này!

  6. a ấy đã tặng tôi bài thơ này

  7. huyentrang says:

    Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
    Cùng chia sẻ sức người chà đạp
    Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
    Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

  8. lãng tử says:

    chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
    chẳng ước hẹn mà không hề phản bội……

    tuyệt vời!!!!!

  9. lãng tử says:

    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết

    2 câu này nói lên tình yêu chân thành và vĩnh cửu!!! yêu cho đến cùng……..

  10. Hiênphạm says:

    mỗi lần nghe ai đó đọc bài này… Mình lại nhớ tới người đã tặng …
    chỉ vì kô muốn mất đi người bạn này…nhưmg cuối cùng tình bạn kia cũng chỉ là kỉ niệm !

  11. Theo Mình được biết thì bài thơ đôi dép này không phai của Nguyen Trung Kiên và cũng không phải bản gốc. đã thiếu mất một đoạn đầu

  12. cũng như mình những lúc vắng nhau
    bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    mà nỗi nhớ cứ chenh vênh
    Mình đang trong tình trạng đau buồn như vậy đấy.

  13. Đúng vậy sự thay thế 1 chiếc bao giờ cũng là khập khễnh, cũng như trong cuộc sống cũng vậy.. Bài thơ nói về đôi dẹp nhưng thực ra để lại cho ta nhiều suy ngẫm về cuộc đời. Cam ơn tác giả đã cống hiến cho bạn đọc bài thơ rất hay lời thơ giản dị nhưng triết lý sau xa…
    ..
    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
    Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu!
    minh thích điều này!

  14. Yêu đời says:

    Bài thơ này tác giả sáng tác khi mình còn chưa có người yêu và đang mơ mộng về 1 tình yêu chung thủy. Bài thơ rất hay và ý nghĩa, tiếc là trong cuộc sống thì nhiều lúc chẳng như những vần thơ.

  15. BÀI THƠ ĐÔI DÉP – Tác giả: Thuận Hóa

    „Thân gởi Công Tằng Tôn Nữ Ý Nhi (Hy sinh mùa xuân năm 1968, vừa tròn 21 tuổi. Biệt động thành Huế để lại một đôi dép. Ý Nhi ra đi không bao giờ trở lại. Để lại đôi dép này là nỗi nhớ nỗi thương).

    Vần thơ đầu anh viết tặng cho em
    Là vần thơ anh viết về đôi dép
    Khi anh nhớ ở trong lòng da diết
    Đôi dép tầm thường cũng viết thành thơ

    Hai chiếc dép gặp gỡ tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nhau nửa bước
    Đi làm Cách mạng những nẻo đường xuôi ngược
    Từ bắc vào nam cát bụi cùng nhau

    Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
    Cùng chung chia sẻ sức người đời chà đạp
    Khi vinh nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

    Nếu một ngày một chiếc mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
    Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng… nỗi nhớ Ý Nhi ơi!

    Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành
    Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
    Chẳng hứa hẹn nhưng không hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thiếu nhau trên những bước đường đời
    Dẫu một chiếc ở mỗi bên phải trái
    Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
    Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

    Hai chúng mình thầm lặng bước song song
    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Như anh và em… thương lắm Ý Nhi ơi!

    Và bản chỉnh sửa của Nguyễn Trung Kiên:

    „Đôi Dép“ – Nguyễn Trung Kiên.

    Bài thơ đầu anh viết tặng em
    Là bài thơ anh kể về đôi dép
    Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
    Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

    Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
    Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

    Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
    Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
    Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
    Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Đôi dép vô tri khắng khít song hành
    Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
    Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
    Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
    Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

  16. nguyen huu hau says:

    Bài thơ đầu anh viết tặng em
    Là bài thơ viết về đôi…kính thuốc
    Khi đôi mắt đã ” nhìn gà hóa quốc”
    Những vật tầm thường “thiển cận” cũng thành thơ.

    Nếu thiếu một bên tất yếu sẽ “gà mờ”
    Bên còn lại sẽ đi vào…sọt rác
    Đừng hi vọng được đi cùng người khác
    Kể cả khi tìm được mắt thứ hai kia

  17. Hãy Tôn Trọng Sự Thật says:

    Tôi vẫn thiên về giả thuyết tác giả đầu tiên không phải NTK, đặc biệt trong bài thơ được cho là của NTK các bạn đọc kỹ sẽ thấy 3 khổ cuối cùng rất lạc điệu với bài thơ. Cả bài thơ đang hay và nó kết tại câu: “Chỉ còn một là không còn gì hết / Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia./.” là chuẩn dòng cảm xúc cũng như mạch thơ rồi, tự dưng thêm vào 3 khổ cuối tôi đọc mà nổi hết da gà.
    Chán với thói đời danh lợi hảo huyền.

  18. Nếm trãi vị đời là hạnh phúc
    Dẫu đó đau thương cũng ngọt ngào
    Quy luật cuộc đời cay là ngọt
    Định lí tình yêu ngọt là cay………

Speak Your Mind

*

Nếu bạn thấy bài viết này hay, hãy dành ít phút để chia sẻ cùng bạn bè.
Bài thơ đôi dép