Có nhiều lúc thèm một mình mà khóc.
Không cần ai an ủi, vỗ về.
Cho nỗi buồn như là giọt nước
Lăn xuống má, và trôi đi .
Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc
Quên ngoài kia mưa cũng khóc như mình .
Những nỗi buồn đua nhau dồn chật lại
Như là một nỗi tủi thân .
Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc
Nhận ra mình khóc khác ngày xưa
Những va đập in lên màu mắt
Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua.
Thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh .
Ta cố giữ cho mình, dù chỉ chút lòng tin .
Chỉ tiếc rằng không còn một bàn tay cho mình vin .
Chỉ tiếc rằng buổi chiều nay, mình-không-còn-khóc-được!
Thu Phong Vũ



hay wa’…tâm trạng….
cho e reblog 1 vài bài đc k ạ? e sẽ đề tên tác giả bên dưới
Được chứ bạn. Nhưng bạn nhớ là ghi tên tác giả + gắn link gốc của bài viết vào blog bạn là được
giống tâm trạng mình
(
Thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh .
Ta cố giữ cho mình, dù chỉ chút lòng tin .
Chỉ tiếc rằng không còn một bàn tay cho mình vin .
Chỉ tiếc rằng buổi chiều nay, mình-không-còn-khóc-được!
Đã có bao lần ngỡ là “buổi chiều nay”,,,vậy mà nước mắt vẫn cứ rơi,,,T_T
từ ngày lớn hơn một tí….nhận thức cũng theo nhau trưởng thành…mình ko khóc trước mặt bất kì ai….ngoài mẹ..